NGƯỜI LÍNH MIỀN NAM

 

NGƯỜI LÍNH MIỀN NAM (nguoiviettudo) | Vinh Danh QLVNCH và Bảo Vệ CỜ VÀNG

nguoiviettudo - Nói tới người lính miền Nam thì nói hoài không hết . Một nông dân dầm sương dãi nắng hàng ngày ngoài đồng , đêm về đờn ca tài tử với chòm xóm láng giềng quanh bàn trà hay lưng xị đế . Một thanh niên phụ gia đình chăm lo mảnh vườn, mảnh rẫy, săn sóc cây trái đến mùa thu hoạch kiếm tiền nuôi sống gia đình . Hay một thanh niên đang ngồi trong lớp học cố gắng xây dựng tương lai cuộc sống của mình . Hoặc cậu nhóc cùng cha mẹ bỏ hết tất cả ngoài kia để vào Nam năm nào nay đã là thanh niên khoẻ mạnh biết rằng mình có cùng bổn phận trách nhiệm bảo vệ quê hương (mới ) như những bạn bè chung quanh . Chấp nhận chạy trốn CS cậu và gia đình đã trở thành người miền Nam ngay giây phút rời tàu há mồm đặt bước chân đầu tiên lên thủ đô Sài Gòn

Đáng lẽ đời họ đã yên bình như thế . Đùng một cái, họ phải từ bỏ tất cả cha mẹ vợ con gia đình bè bạn lên đường cầm súng . Họ đâu muốn như thế , họ thoải mái bằng lòng với những gì họ đang có, tự dưng phải dẹp hết để ra ngoài trận tiền mà cơ may trở về nguyên vẹn với gia đình gần bằng con số không !! Những thanh niên này đâu có điên , nhưng họ không còn lựa chọn nào khác !!

Họ phải lên đường , không muốn cũng cầm súng . Chưa từng cắt cổ con gà nhưng bây giờ học cách thọc lưởi lê vào bụng địch thủ , và phải thật nhanh nếu không chính mình là người sẽ bị đâm !!

Tại sao vậy ?? bởi vì ở phía trên vĩ tuyến 17 của Việt Nam , cầm quyền miền Bắc ( Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà ) không chỉ công khai gởi quân xâm lược, khích động bọn tay sai du kích nổi lên khuấy phá ở thôn quê mà còn xúi dục bọn nằm vùng mang danh đủ thứ ( sư , cha , trí thức…) chổi dậy như những hồn ma nhằm lật đổ một chính quyền do người dân bầu lên bằng lá phiếu của mình .

Thế là công dân ( cả những cô thiếu nữ đẹp gái tình nguyện) từ mười tám tuổi trở lên đều buộc trưng tập vào quân đội . Thanh niên ưu tú Việt Nam Cộng Hoà dù không muốn chiến tranh , không muốn chém giết vẫn đành để lại tất cả đằng sau lưng ( cha mẹ, vợ con , anh em …) ra trận . Họ lớn lên từ miền Nam được dưỡng dục bởi hạt gạo hớp nước miền Nam, cha mẹ gia đình anh em bè bạn là người miền Nam nên họ phải bảo vệ tất cả . Từ đó người lính chấp nhận khổ ải cực nhọc băng rừng lội suối… với nhận thức mình chịu hết cho người thân yên hưởng một hậu phương an bình .

Cậu sinh viên ngồi trong giảng đường ngày nào giờ khoác trên mình quân phục dẫn đầu những thằng em xung phong vào đội hình của giặc . Mấy ” đứa nhỏ ” có đứa trước đây làm ruộng , có đứa mới thi rớt , tuổi đời chỉ mười tám mười chín . Thanh niên trai tráng miền Nam lao vào chỗ chết không chần chừ chớp mắt để hậu phương được đi mua sắm , đi xem xi nê, nhảy đầm ăn nhậu, mà không sợ VC đe dọa .

Đại đa số tình nguyện vào các binh chủng Tổng Trừ Bị . Không phải họ không biết đây là những đơn vị ” Đi đông về ít , đi khít về thưa…” xác suất tử trận rất cao ( do đó chỉ lấy lính tình nguyện ) , nhưng sống hùng sống mạnh thì vẫn đáng để hãnh diện hơn là sống lâu . Chẳng ngẫu nhiên mà lính đối phương tránh né chạm trán với các đơn vị tinh nhuệ của miền Nam , bởi vì khoác vào quân phục của binh chủng, người lính miền Nam rất sẵn sàng thí mạng sống mình cho màu cờ sắc áo , cho tình huynh đệ chi binh trên chiến trường . Ở đơn vị nào cũng có những gương chiến đấu đáng nêu gương trong quân sử thế giới . Cứ thử hỏi ” Làm sao An Lộc đứng vững trước sức tấn công bằng đại pháo, chiến xa hung hãn của quân miền Bắc khi chẳng còn gì nguyên vẹn dưới mưa đạn 130mm, 122mm? và Tống Lê Chân cầm cự được 510 ( Năm trăm mười ) ngày bị bao vây cô lập chỉ với quân số trên dưới 300( ba trăm !!) Biệt Động Quân ?? “

Tinh thần chiến đấu của lính miền Nam là như thế !!.

Lính chết vẫn chết, hậu phương cứ bình chân như vại . Bọn tranh đấu tiếp tục quậy tanh bành thủ đô bằng những cuộc biểu tình . Giới nhà giàu vẫn nhậu nhẹt truy hoan , giới thượng lưu vẫn nhảy đầm nhạc trẻ ; coi như không mắc mớ dính dáng gì tới xe GMC chở quan tài chạy vòng thành phố mỗi ngày . Lính biết mình chiến đấu gian khổ là để bảo vệ những tự do như thế ở hậu phương nên chẳng oán trách than van gì . Nhưng giá như hậu phương một lòng một dạ với tiền tuyến…..

Quốc Kỳ Việt-Nam Cộng-Hòa * Sai Mon Thi Dan

Không chỉ khổ thời chiến, lính miền Nam sau 30/04/1975 còn bị trả thù một cách tàn bạo bởi nhà cầm quyền miền Bắc . VC cố tình chối bỏ , phủ nhận đó là nguồn tài nguyên vô cùng quý báu vì sĩ quan miền Nam có học một cách bài bản từ văn minh thực tế Tây phương ( không i tờ kiểu sĩ quan Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà sống lâu lên lảo làng như Đồng Văn Cống , Đinh Đức Thiện…) thêm kinh nghiệm chiến đấu mà quốc gia nào trên thế giới cũng mơ ước . Nhưng vì mặc cảm thua kém về mọi mặt ,VC đày đọa tù binh cho bỏ ghét . ( Nếu miền Bắc khôn ngoan đã biết trọng dụng , ưu đãi những người miền Nam mà họ coi là kẻ thù . Mà họ thực sự khôn ngoan thì họ đâu bị miệt thị là ” ĐỐ VIỆT CỘNG !!”)

Chiến binh miền Nam sống sót được qua chiến tranh cộng thêm những năm tù đày hành hạ nơi rừng sâu nước độc quả là phép lạ nhờ ơn của Thượng Đế . Nhiều đồng đội họ bỏ xác trên quê hương trước và cả sau 75 ( lúc không còn tiếng súng) vì kiệt sức, vì bom đạn còn sót lại rải rác trong rừng thâm nước độc , vì tai nạn bệnh tật trong trại giam . Trừ số được định cư nước ngoài (H.O) , vẫn còn hàng bao nhiêu đàn em ô đô hay thương binh đồng đội ngày xưa đui què sứt mẻ (vẫn không chấp nhận mình là ” Phế” ; hàng ngày bương chải trên xe lăn , trên hai cái ghế đẩu bán từng tờ vé số , từng món đồ ngoài hè phố )

Nhìn hình lính chụp chung trong quân trường , gương mặt còn đậm nét học trò nhăn răng cười cùng thế giới, vậy mà ra đơn vị chưa bao lâu đã nằm xuống vĩnh viễn lúc tuổi đời chưa tròn con số chẵn . Ai còn ai mất trong mấy tấm ảnh đen trắng lưu lại với đời ?

Ra trận lính nghe đạn bay vèo vèo chung quanh mình . Không có thì giờ để sợ vì bên phải bên trái đằng trước đằng sau đồng đội tràn lên như sóng biển . Chiếm mục tiêu rồi lính mới ngồi xuống thở phào rùng mình . Kiếm được phép về Sài Gòn một tuần lễ , chỉ mới ngày thứ ba lính đã cảm thấy lạc lõng nhớ anh em giữa nơi ồn ào , quần là áo lượt như trẩy hội . Lính muốn trở lại chiến trường với đồng đội ,dù nguy hiểm nhưng cảm thấy êm đềm thân thuộc ,hơn ở giữa phố thị mà luôn luôn bị lạc lỏng dư thừa .

Người không né đạn và nếu có viên nào nhắm hướng mình bay tới thì lính hết còn cơ hội trở về . Bạn đồng đội không thì giờ khóc thương , chỉ kịp lắc tay nhè nhẹ giả từ người chết , nuốt vội vài muỗng cơm gạo sấy với muối ớt , tu vài ngụm nước rồi chống súng xông vào mục tiêu mới theo lệnh . Được vài ngày phép , đồng đội ngồi một mình trong quán gọi chai bia ( hay nước mắt quê hương ) rót đầy hai ly mầy một tao một , đốt điếu thuốc Quân Tiếp Vụ…uống đi uống đi thằng C.C , mầy chơi không đẹp !! bỏ tao mà đi trước… . Ba trăm ngàn Tử Sĩ nằm xuống trên quê hương cộng hàng triệu Thương Binh là những minh chứng cho tình yêu Tổ Quốc của LÍNH MIỀN NAM .

Hình ảnh... - Tìm hiểu về chiến tranh Việt Nam (Viet Nam War) | Facebook

Một tấm hình chụp tốp Nhảy Dù trẻ măng cười toe toét trước ống kính , không ai già hơn hai mươi mốt tuổi . Khắc tinh của VC mà mặt hiền khô nhưng đụng chuyện rồi mới biết . Đánh nhau có thắng có thua , mà thua thì cả đơn vị tình nguyện cạo trọc đầu chờ ngày phục hận . Vinh dự về màu cờ sắc áo chiếc mũ trên đầu đáng giá hơn mạng sống .

Vài chuyện về lính Nhảy Dù :

1) Thằng Quyền về phép với áo bốn túi thẳng nếp , Mủ Đỏ , giày sô sáng bóng . Con nít cả xóm cứ quay chung quanh ” Anh Quyền ngầu quá ”

Ngày tết ” anh Quyền ” và hai thằng bạn vào sạc bài cào với dân chơi xóm trên . Khi mở bài cái được ba kẹ , ăn hết , nhưng chưa kịp vùa thì ” anh Quyền “gom tiền trên sòng bỏ túi . Hỏi sao “anh Quyền ” trả lời :

– Ba tây THUA BA THẰNG LÍNH NHẢY DÙ !!

2) Trên xe đò đi Vũng Tàu năm 1968 . Một lính Nhảy Dù bước lên xe lập tức hàng ghế ba thằng thanh niên ốm nhom ốm nhách mặc áo sơ mi có nhấn eo đứng dậy nhường chỗ . Một trong ba thằng còn khúm núm hai tay chìa gói thuốc mời . Chúng nó chắc cũng thuộc loại phản chiến , cà phê đèn mờ , hút bồ đà theo thời thượng hồi đó . Chúng nó thương lính chăng ? không phải !! chúng nó sợ lính Dù nổi khùng tát cho vài cái nên lấy điểm trước .

Lính Dù , Biệt Động , Thuỷ Quân Lục Chiến , hay dữ dằn như Biệt Cách 81 , Biệt Hải thì VC e dè là phải rồi . Nhưng có một sắc lính mà họ cũng không muốn kiếm chuyện ( trừ trường hợp bất khả kháng ) là Nghĩa Quân . Trang phục vũ khí không khác VC bao nhiêu , gốc nông dân địa phương , người Nghĩa Quân bảo vệ xóm giềng mình còn hơn con ngươi trong mắt họ . Chung quanh là cha mẹ, vợ con , chòm xóm họ biết hể VC chiếm được đồn bót chúng sẽ giết không chừa một ai . Cho nên khi chiến đấu lính Nghĩa Quân thà chết chứ không đầu hàng . VC rất ngán công đồn do Nghĩa Quân trấn đóng vì quân số chiến đấu sẽ tính luôn vợ con , những người lính không số quân bên chồng cha mình.

Còn cả chục đơn vị anh hùng của lính miền Nam mà kể hết phải cần một cuốn sách ( chẳng hạn như Thiếu Sinh Quân Vũng Tàu ngày 30/04/1975 …)

Vợ Lính :

Lính ra trận mạc đối đầu làn tên mũi đạn để hậu phương yên vui thì là chuyện tất nhiên . Và cái ” hậu phương ” đó rất đáng được tuyên dương , nhớ tới

Nhiều người lính nhập ngũ chưa từng có mối tình vắt vai . Ra trận xông xáo xung phong như cọp dử nhưng chưa biết cầm tay con gái coi cảm giác như thế nào , nói gì tới chuyện ” uống môi em ngọt “?

Trong vụ này thì lính rất dễ tính . Lính cứ thấy em nào hợp nhản là rủ ” Em Hai đi uống nước mía với anh hông ? ” uống nước mía rồi sẵn ghé rạp coi phim luôn cho gọn để tha hồ mà ” tìm hiểu ” nhau . Vài tháng sau hai đứa thành vợ chồng gọn bân .

Mấy ông tú tài , sinh viên đang học luật , khoa học , hoặc các trung học tới tuổi xếp bút nghiên vào lính nay thành sĩ quan Chuẩn Uý, Thiếu Uý . Chàng gặp nàng qua trung gian bạn bè khi nàng còn đang xách cặp táp tới trường (Đồng Khánh ,Gia Long, Trưng Vương , Lê Văn Duyệt các nữ trung học hay Văn Khoa , Luật Khoa…) . Thời buổi ai cũng đi lính nên nàng chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc ” em theo chàng về camp ” . Vả lại chàng coi oai hùng quá trong bộ quân phục ( quân phục lính Việt Nam Cộng Hoà bộ nào cũng đẹp ) . Biệt Động Quân cũng ngầu mà áo liền quần của Không Quân hay bộ đại lễ trắng toát của Hải Quân làm tim em mềm nhũn . Cho nên chỉ vài tháng thả dê , em sẵn sàng nhắm mắt đưa tay mặc cho anh dẫn em đi đâu cũng được .

Chiến tranh càng leo thang , vợ lính càng dễ bị đau tim vì hồi hộp . Cứ thấy xe GMC đầu ngỏ là muốn xỉu . Vợ chồng chưa kịp quen hơi thì anh đi biền biệt không thấy về . Hồi đó đâu có email , internet để em và con nhìn thấy anh hàng ngày . Còn thư từ thì cả tháng trời hoạ may mới nhận được một cái làm sao thoả hết nỗi nhớ nhung , mong đợi anh ơi .

Thấy xe chở quan tài ngoài đường, về nhà em không ăn được chén cơm vì sợ . Và có những thiếu nữ trở thành góa bụa ở tuổi chưa tới hai mươi . Người lính tử trận thì đã đền xong nợ nước nhưng còn cha mẹ , vợ con anh ta ? bắn chết một người lính không phải chỉ giết người đó mà cả gia đình đàng sau nữa.

Những người vợ may mắn chồng bình yên tiếp tục sống trong hoang mang lo sợ bao giờ sẽ tới lượt mình ? . Họ mong chiến tranh chấm dứt để chồng con anh em trở về yên lành , tiếp tục hạnh phúc bị đứt đoạn . Không người mẹ, người vợ nào không quỳ trước Chúa, Phật mỗi ngày van xin cho người lính ngoài mặt trận được tai qua nạn khỏi…

***

30/04/1975 người lính có sự chọn lựa : buông súng theo lệnh về với vợ con , hoặc nhảy lên tàu , máy bay rời đất nước càng xa càng tốt để khỏi phải sống với VC , hoặc ” tự xử ” !! hai ba người ngồi chung quanh trái lựu đạn . Có quân đội nào trên thế giới dám hành xử như những người lính miền Nam trong phút cuối ??

Chưa kịp nối lại yêu thương chồng lại phải khăn gói quả mướp tình nguyện vào rừng sâu nước độc , chịu sự đày đọa của kẻ thù , Trước nay vợ lính chưa từng bươn chải , dang mưa dang nắng ngoài trời . Phần lớn phụ thuộc vào lương bổng của chồng, nay bỗng chốc vợ lính thấy mình phải phơi mặt , phơi lưng ra đường cho đến khi bán hết nồi xôi nồi bắp mới được ngả lưng ngơi nghỉ . Coi trong nhà còn cái đồng hồ treo tường nào chưa bị lôi xuống mang ra chợ trời, còn tấm tôn nào chưa bị lột đem bán cho thương lái . Nhiều người chọn cách uống thuốc độc tự sát cả gia đình vì chịu hết nổi .

Vợ lính chắt mót từng đồng dành dụm chút tiền đi thăm nuôi chồng . Ông bà nội ngoại cũng góp phần chút đỉnh cho con dâu con gái đón xe lửa ra những vùng đất xa lạ tận ngoài Bắc ( mà chẳng ai thực sự biết nó ở đâu ) .Người vợ lính miền Nam cắn răng một thân một mình lủi thủi tay xách nách mang vài kí ruốc, đường , muối ớt muối mè, bột gạo vượt hàng ngàn cây số , bỏ con cho nội ngoại chăm sóc dùm . Tù lớn chẳng sướng gì hơn tù nhỏ , có khi còn không kiếm đủ khoai để luộc lên cho mẹ con người một miếng . Nhưng tất cả phải tập trung cho ” TÙ” . Biết bao đau lòng xảy ra khi vợ lính đi thăm chồng mà không dám kể ra…

Nhà cửa vợ chồng dành dụm tự tay gầy dựng nay bị quân xâm lược quyết định sung công để xử dụng hoặc bán rẻ lại cho thành phần cách mạng . Cha đi tù ngoài Bắc , mẹ con bị đuổi ra khỏi nơi cư trú trắng tay, không được phép đem theo bất cứ vật dụng gì ( tài sản giờ thuộc về nhân dân ) lôi thôi lếch thếch thành kẻ đầu đường xó chợ. Cả miền Nam đều bị đọa đầy như thế

Trời nhìn thấy và thấu hiểu sự oan khiên đau đớn của con cái ở phía Nam , nên Ngài cho họ con đường sống . Thời ăn đói mặc rách đã qua , thời tù tội cũng hết nhưng những di hại của nó thì vợ lính vẫn đối diện hàng ngày . Chồng giờ đôi khi nhức nhối thân xác vì thương tích củ hay mảnh đạn pháo trồi lên trong lòng ngực không ngủ được . Những đêm chồng gặp ác mộng vợ phải ôm lấy thân hình già nua của người yêu thuở nào mà vỗ về an ủi . Vết tích chiến tranh một khi đã ” chém ” vào tâm hồn thì sẽ ở mãi đó cho tới ngày chết !!

Ôi những người vợ lính miền Nam !!!

Hậu Duệ (con lính)

Khi người lính Việt Nam Cộng Hòa bị buộc phải buông súng theo lệnh của tổng tư lệnh – trái với ý muốn của họ – họ cũng buông xuôi vận mệnh mình . Bản thân người lính bị trả thù , và vợ con họ chịu cùng số phận . Thương binh chưa kịp lành vết thương bị đuổi khỏi giường bệnh , đàn bà con nít trong gia đình bị dí súng buộc phải rời nhà cửa bỏ lại hết mọi thứ cho những chủ nhân mới vào từ miền Bắc . Những phụ nữ xuất thân quý phái , học thức giờ ngồi lê ngoài đường mua bán từng gói xôi , gói bắp ….

Những đứa trẻ ngoan ngoãn giỏi giang trong trường nhưng có cha là lính bị đình chỉ việc học . Thành tích biểu thường chiếm từ hạng bình trở lên ( 80 – 95 điểm ) giờ đạp xe chở nước đá đi giao cho mấy quán nhậu , cà phê , kiếm từng đồng bạc lẻ phụ mẹ nuôi gia đình . Có cháu làm chè , kem chuối đi bỏ mối….. Mới mười mấy tuổi đầu mà tương lai đen như than đá, không thấy ánh sáng cuối đường hầm …Cha đi chẳng biết ngày về , mẹ càng già yếu , phận làm con phụ hợ được chút gì hay chút đó . Lính khổ , vợ con lính cũng khổ theo .

VC tưởng đày đọa người miền Nam như thế sẽ tiêu diệt được ý chí của họ , sẽ thuần phục họ, buộc họ tung hô như những người ngoài Bắc ( một miếng cơm cũng cám ơn bác đảng ) . Nhưng cả chục năm bị hành hạ tù đày trong rừng sâu nước độc lính miền Nam khi được trả tự do vẫn giữ nguyên bản chất , vẫn hiên ngang xưng danh binh chủng như chưa từng qua tù cải tạo . Vợ lính con lính chịu bao nhiêu khổ cực vẫn kiêu hãnh mình là vợ con của lính Việt Nam Cộng Hoà , coi đó như niềm vinh dự , tự hào . Với người miền Nam chương trình tẩy não độc ác của VC bị phá sản hoàn toàn !!!

Rời Việt Nam định cư nước ngoài , đối diện với môi trường sống hoàn toàn xa lạ, lính và gia đình lại lao đầu chiến đấu . Lính chấp nhận làm đủ mọi thứ miễn có tiền , không ngại gian khổ ( sống nổi tù VC thì còn gian khổ nào không thể vượt qua ??) . Vợ con lính cũng vậy , ai ngờ những đứa trẻ từng có thời chở nước đá bỏ mối nay là Tiến Sĩ , Kỹ Sư, Bác Sĩ …thuộc loại giỏi hàng đầu ? Ai ngờ đứa nhỏ ngày nào đạp xích lô kiếm sống giờ là khoa học gia của NASA – cơ quan không gian hàng đầu thế giới ? – Đời lính VNCH thật là ly kỳ , nhiều chuyện đáng nói .

Lính mang hào hùng thời chinh chiến ra nước ngoài . Con lính ngưỡng mộ hãnh diện vì cha và tình nguyện theo gót . Vợ lính từng có thời sợ hãi khi người yêu ngoài mặt trận không muốn tiếp tục lo lắng cho con . Khóc lóc ỉ ôi nhưng ý con đã quyết làm sao cản được , đành ngồi sắp xếp vật dụng cá nhân vào ba lô ngày con lên xe bus nhập trại . ( Gần sáu ngàn quân nhân tại ngũ trong quân đội Mỹ gốc Việt – chưa kể các quốc gia khác – trong đó hơn ba phần tư có ông , cha từng phục vụ quân lực VNCH – con sãi ở chùa lại quét lá đa – )

Cha , ông giờ là ” QUÂN CỤ ” hết rồi ( trẻ nhất cũng gần bảy chục ) cho nên không còn bao lâu nữa … Người bi quan sợ rằng lớp cựu chiến binh năm xưa khi nằm xuống sẽ không còn ai tiếp tục nêu cao vinh quang thời chinh chiến . Nhưng đừng lo , thế hệ con lính ( hậu duệ ) sẽ nối tiếp . Người con nào không hãnh diện về gốc lính VNCH của ông, cha , chú mình ? hậu duệ nào không suýt xoa khi nhìn thấy vết sẹo, vết đạn trên ngực trên lưng trên bụng mỗi khi má cạo gió cho ba ( mình vô tình nhìn thấy ?) rồi còn những câu chuyện một chống năm, mười thời chiến trường xưa , và khi hết “đường binh ” thì bình thản gọi phi pháo dập ngay trên đầu mình để ”thí mạng với tụi nó!!!” . Hậu duệ được nuôi dưỡng bởi dòng máu “Dân Chơi Thứ Thiệt !!” sẽ tiếp nối những gì cha ông đang bỏ dở . ( Đã nhìn thấy nhiều cháu tự động treo cờ Vàng Ba Sọc Đỏ trong phòng để nhắc nhớ mình là ai , tại sao mình ở đây ? Có cháu theo gia đình đi biểu tình chống văn công tuyên truyền , mặc áo , đội nón mang hình Quốc Kỳ hãnh diện . Có cháu cương quyết phản đối bị người Mỹ buộc chấp nhận cờ sao vàng là đại diện cho mình !! “ CỜ VÀNG BA SỌC ĐỎ MỚI ĐẠI DIỆN CHÚNG TÔI, những người Việt Nam yêu Tự Do” “

Chừng nào còn những cháu như thế VNCH sẽ tiếp tục tồn tại.

Những người lính già không chết nhưng chỉ nhạt nhòa dần theo thời gian . Mỗi ngày đọc báo thấy từng người ra đi như thời xưa đọc trang tư cáo phó . Một thời ngang dọc , giờ yên tâm nghỉ ngơi , con cháu sẽ tiếp nối dựng lại cờ . Tập thể quân đội anh hùng như những chiến binh VNCH sẽ sống mãi trong tâm hồn người Việt và những cộng đồng Việt Nam trên toàn thế giới .

Máu người lính miền Nam đổ ra không uổng phí . Trước năm 75 thế giới khờ khạo bị CS lừa bịp nên về phe với chúng và tưởng rằng cuộc xâm lược núp bóng giải phóng của VC là chính nghĩa . Bây giờ thì tất cả đã mở mắt nhìn thấy sự tàn bạo của CS . Chúng bắn đại pháo vào thường dân thời chiến , hành hạ trả thù người cùng màu da tiếng nói thời bình … và khi cần tiền chúng lại năn nỉ van xin, kêu gọi hoà hợp hoà giải …. ( Thế mà vẫn có người phụ họa với chúng, thật là tởm lợm !!!!!!!)

Rốt cuộc cả thế giới nhận ra – dù muộn màng- rằng người lính miền Nam chiến đấu cho chính nghĩa . Nhờ họ mà cuộc xâm lăng tàn bạo của chủ nghĩa CS trên thế giới bị chặn lại chậm hơn hai mươi năm ( 1954-1975)

Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, là Biểu Tưọng Cao Quý Nhất của Quốc Dân Việt Nam –  Bến cũ

Viết thêm một chút :

1) Con trai, mười bảy tuổi năm cuối trung học Mỹ . Một hôm tình cờ bước vào phòng khách có ông nội đang ngồi xem truyền hình . Giật mình vì thấy nước mắt chảy ra hai bên má ông trong khi trên truyền hình có cảnh chiến tranh và bên góc là hình lá cờ Vàng vẫn nhìn thấy trong các tiệm phở , ông nội đang khóc !! . Cháu rón rén giật lùi , khép nhẹ cửa . Mười phút sau cháu mở bằng cùi chỏ , hai tay bưng ly cà phê sữa bốc khói đặt xuống trước mặt nội :

– Uống đi nội !!

Cháu vỗ nhè nhẹ vào vai nội như một người bạn ….

Tuần sau cháu he hé mở cửa phòng mình khoe với nội ( nội qua nhà , giúp ba má coi mấy đứa nhỏ ) :

– Đẹp hông nội ?

Trên tường phòng cháu là lá Quốc Kỳ Vàng lớn bày ra , bốn góc có bốn cây kim găm giữ chặt . Cháu tự động mua on-line và tự động treo một mình …

***

2) Cách mười năm trước , con gái , mười bốn tuổi ở Middle School .Một hôm học về hớt hải báo với ba :

– Ba ơi trường con treo cờ Việt Cộng !!

– Sao biết ?

– Thì ba chỉ cho con phân biệt . Cờ có sao vàng đó… Ba lên nói chuyện với Principal được không ?

Hôm sau cháu không đón xe bus tình nguyện theo xe ba và hai bác bạn ba . Cháu cũng tình nguyện làm thông dịch viên cho cuộc trò chuyện . Ngày hôm sau nữa ” phái đoàn ” tăng lên hai chiếc xe chở tám ông già người Việt Nam tới trường tiếp tục cuộc đàm phán ….

Bà Principal có người anh từng phục vụ trong chiến tranh VN cuối cùng tháo cờ sao và treo cờ Vàng sau khi lấy biểu quyết của hội đồng quản trị…


nguoiviettudo

 

Posted: 06/03/2022 #views: 696
Add comment
:
Pages:  [-1]