11500, 46, 224
Trương Mục mới
Login
Trang nhà
 
Tin tức
 
Bài viết
 
Phim ảnh
 
Thư viện
 
Lich Trình
 
Thương mại/Dịch vụ
 
Đời sống
 
Diễn đàn
 
Kết nối
 
Liên lạc
 
Bài viết - Danh mục:  > Văn học nghệ thuật > Truyện ngắn
Đăng bài mới
Sủa bài này
Email bài này cho tôi
English
 Truyện ngắnTrở lại phần chính
        Văn chương
        Thi ca
        Truyện hoang đường
        Tùy Bút/Hồi Ký
     Chuyện Lịch Sử
     Chuyện chiến tranh
     Văn học nghệ thuật
     Chuyện tiếu lâm
     Âm Nhạc

Bài mớ nhất:
1 - ĐI XE ĐÒ, ĐI XE ÔM
2 - TIỂU THƠ
3 - CHỊ TƯ Ù
4 - CON RẠCH NHỎ QUÊ MÌNH
5 - ĐÁI ĐƯỜNG….
6 - BÀI CA VỌNG CỔ
7 - MÙA XUÂN THẦN THOẠI
8 - QUỚI NHÂN
9 - ĐIỀU ƯỚC ĐẦU NĂM
10 - NGƯỜI ĐÓNG HỤI CHẾT KHẢ KÍNH
11 - NGƯỜI BÁN SÁCH TRÊN BÃI BIỂN NHA-TRANG
12 - CHÀNG LÙN NỂ VỢ
13 - CHIẾC VÒNG CẨM THẠCH
14 - CÒN GÌ NỮA ĐÂU
15 - Chuyện Con Xí Muội
16 - TỞN TỚI GIÀ
17 - BỘ TAM SÊN
18 - Con Lu nhà tôi (Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích)
19 - NGƯỜI VIỆT GỐC MỸ
20 - Những vết thương không bao giờ thành sẹo
21 - Di Chúc Tuyệt Mệnh (Advance Directives)
22 - NGƯỜI MẸ KHÔNG QUEN BIẾT.
23 - CHỊ DẬU NĂM 2017
24 - Tình cũ duyên mới
25 - CHUYỆN CỔ TÍCH TRÊN ĐỈNH MỒ CÔI

Xếp Theo Loại:
Truyện ngắn(91)


Xếp theo thời gian:
10/2018 (2)
09/2018 (2)
03/2018 (2)
02/2018 (2)
01/2018 (1)
2017 (21)
2016 (61)
 
Đàn ông rất dễ bị hư

Đàn ông rất dễ bị hư

Đoàn Dự ghi chép
Đàn ông rất dễ bị hư

 

THƯA QUÝ BẠN, ở trong nước hiện nay có một cô ca sĩ khoảng ngoài 30 tuổi, đẹp thì không đẹp, bởi vì cái miệng cô quá rộng và hơi cong lên trông rất đặc biệt. Các cụ ta nói: “Đàn ông rộng miệng thì sang, đàn bà rộng tan hoang cửa nhà”, cô này toàn đi phá hoại gia đình người ta chứ có chồng con đàng hoàng đâu mà phá chính gia đình của cổ. Cổ hát cũng không hay, cái giọng khàn khàn, cụt hơi, không lên cao hoặc ngân như các ca sĩ khác được. Gốc tích của cổ là một người mẫu thời trang, có cặp giò dài và thân hình uyển chuyển. Làm người mẫu thì hơi ít tiền không bằng làm ca sĩ nếu nổi tiếng. Vậy là cổ bèn “thử thời vận” bằng cách bắt bồ với một nhạc sĩ kiêm nhạc công rất có uy tín đối với khán giả và giới showbiz, tự ý đến sống với ảnh như vợ chồng đặng nhờ ảnh lăng-xê giùm.

Nghề ca hát phải có người lăng-xê chứ không thôi như Đàm Vĩnh Hưng chẳng hạn, lúc còn hàn vi chỉ là một anh thợ hớt tóc mê ca nhạc, đêm đêm đến ngồi “xếp hàng” tại các tụ điểm giải trí, chờ có ca sĩ nào đến muộn hoặc vắng mặt thì được lên hát thế với tiền cát-sê chỉ đủ ăn một tô phở cho đỡ đói lòng. Sau, nhờ may mắn gặp được “đại danh hài” H.L là người cùng quê Quảng Nam, danh hài này biết Đàm có giọng hát khá độc đáo nên bèn tung tiền ra lăng-xê giùm, và Đàm đã trở thành “ông hoàng nhạc Việt”, “ca sĩ kim cương, hột xoàn”, có những ngôi biệt thự cả ở trong nước lẫn ngoài nước mỗi ngôi hàng chục triệu đô-la như bây giờ.

Vậy thì cô người mẫu “miệng rộng chân dài” cũng thế, nhờ anh bồ trẻ tuổi độc thân lăng-xê, dần dần tạo được tiếng tăm. Nói cho cùng, tuy cô không đẹp, hát không hay nhưng có tính quyết đoán, tự mình đi theo một con đường riêng bằng cách thuê các nhà tạo mẫu thời trang cắt cho mình những bộ quần áo cực đẹp, hết sức bắt mắt, hết sức hiện đại song không hề lố lăng, khoe thân xác một cách hạ cấp như nhiều ca sĩ khác. Đồng thời, các bài hát cô cũng chọn lựa, luyện tập kỹ càng, thuê các vũ sư danh tiếng “sáng tác” cho mình vũ đạo đặc biệt phù hợp với mỗi bài hát chứ không nhảy nhót tầm bậy tầm bạ, “không nhảy lại càng tốt hơn”. Cô trở thành ca sĩ nổi tiếng số 1 trong nước về cách ăn mặc và về vũ đạo.

Muốn được như vậy thì phải tốn rất nhiều tiền. Cô bèn bái bai anh chàng nhạc sĩ kiêm nhạc công nhiều uy tín, chài được một “thiếu gia” bé bằng cục kẹo, xấu trai, đứng chưa tới vai cô nhưng là con trai duy nhất của một nữ đại gia làm nghề “chém sơn lâm, đâm hà há”, đã từng vào tù, tiền bạc có hàng ngàn tỷ chưa kể các cơ sở của doanh nghiệp hoạt động nơi nọ nơi kia. Tiền bạc và cơ nghiệp đó sẽ thuộc về ai? Tất nhiên thuộc về cậu con trai. Cô bèn lấy thiếu gia đó và sanh được một cậu con xinh xắn. Cả nước biết cô lấy “cậu bé cục kẹo” chỉ vì tiền, nhưng cô luôn tuyên bố với báo chí: “Vợ chồng tôi yêu nhau lắm. Chồng tôi chăm sóc tôi lắm…”. Phải chi cô đừng tuyên bố thì tốt hơn. Được ít lâu, thấy bà mẹ chồng “chém sơn lâm, đâm hà bá” quá già giơ, mình không sơ múi gì được với cái gia tài kếch sù, cô bèn bái bai luôn cục kẹo chỉ đáng em mình và lại tuyên bố: “Vì tính nết không hạp nhau”.
Hiện nay cô đã tóm được một đại gia cũng giàu nứt đố đổ vách chuyên về kim cương hột xoàn, báo chí gọi là “đại gia kim cương”. Vị này đã có vợ và ba con. Đặc biệt, người vợ rất nhã nhặn, lịch sự, trí thức. Chị viết trên Facebook gửi cho cô: “Chị chịu thua em rồi. Em cướp chồng của chị, phá nát gia cang của chị, làm cho anh ấy ly hôn chị. Việc đó không có gì lạ đối với một người coi tiền là trên hết như em. Nhưng còn ba đứa con của chị, hai trai, một gái. Các cháu đã lớn, đẹp như thiên thần, thông minh, học giỏi. Tương lai các cháu sẽ ra sao? Lương tâm của em để đâu? Chị không hy vọng lẽ công bằng khiến em thức tỉnh như lời người xưa đã dạy: “Cái gì không phải của mình thì đừng chiếm đoạt”. Rồi trời sẽ trừng phạt em, các fans và những người hâm mộ sẽ từ bỏ vì khinh bỉ em. Lúc ấy em có hối hận thì cũng đã muộn…”.

Thưa quý bạn, ĐD tôi kể hầu quý bạn câu chuyện trên đây không phải để chỉ trích cô nàng “ăn mặc đẹp nhất và vũ đạo đẹp nhất” trong giới showbiz. Giới này có quá nhiều chuyện thị phi, chỉ trích uổng lời. Cái mà tôi muốn thưa với quý bạn là, đối với đàn ông, mê một người nào đó cũng có thể chấp nhận được nhưng phải có giới hạn nào đó chứ bỏ vợ con chạy theo một người sống chỉ vì tiền như vậy thì… hư quá, không chấp nhận được.

Tại sao đàn ông dễ hư hơn đàn bà? Sau đây xin mời quý bạn thưởng thức câu chuyện vui vui của đạo diễn Lê Hoàng – một vị đạo diễn rất nổi tiếng cả ở Hà Nội lẫn Sài Gòn – viết trên tờ TT&ĐS số gần đây nhất. Sau đó, cùng với chủ đề “đàn ông rất dễ bị hư” ĐD xin dịch truyện “Tấm da vẽ” (The Painted Skin) của Bồ Tùng Linh, do nữ GS Chen Tifeng (Trần Đại Phượng) dịch từ tác phẩm Liêu trai chí dị bằng tiếng Hán sang tiếng Anh, xuất bản tại Hồng Kông năm 1995. Trong truyện này, họ Bồ dùng hình ảnh tấm da vẽ để tượng trưng cho nhan sắc bên ngoài của cô gái 16 tuổi xinh đẹp tuyệt vời và “con quỷ” bên trong tấm da đó mới là thực chất. Ngoài ra, ý chính họ Bồ muốn nói là sự hy sinh quá lớn của người vợ. Chồng hư đốn, lầm lỗi, nàng không trách móc một tiếng nào cả mà chỉ tìm cách cứu chồng dù mọi sự việc đều do chồng gây ra. Nàng thương xót chồng còn hơn chính bản thân mình. Bây giờ xin mời quý bạn thưởng thức…

I. Đàn ông quá dễ hư

Lê Hoàng xin khẳng định rằng phụ nữ, nhất là phụ nữ đã có gia đình, muốn hư không dễ một chút nào. Cùng lắm chắc cũng chỉ lười biếng việc nhà, lười chăm sóc bản thân hoặc lê la ngồi tán chuyện bên hàng xóm. Trong khi đó đàn ông bất kể lứa tuổi nào, bất kể ngoại hình và hoàn cảnh ra sao, muốn hư ít hư nhiều và hư toàn diện đều được cả. Đã thế, có cả một ngành công nghiệp hùng hậu phục vụ cho đàn ông hư chứ không phải như phụ nữ, nếu có muốn hư cũng phải tự vất vả xoay sở một mình. Sau đây, Lê Hoàng xin một lần “phản bội” anh em, vạch áo cho… gái đẹp xem những “cạm bẫy” hư mà khắp nơi giăng ra để cho đàn ông hớn hở lao vào.

1.Cắt tóc:

Khác với con gái chỉ để tóc dài mới đẹp, con trai phải cắt thường xuyên. Ngày xưa khi Lê Hoàng còn bé, có đi khắp Hà Nội tìm cả năm cũng chắc chắn không thấy một thợ cắt tóc cho đàn ông nào là nữ. Nhưng đến nay thì ôi thôi, nhiều tiệm cắt tóc chẳng có một chàng trai nào, đã thế còn không có dao kéo, thậm chí không có cả ghế ngồi. Đàn ông đi tới chỉ có mỗi một việc là nằm, sau đó các cô làm gì cũng được, từ chân đến… đầu.
Đã thế, ngày xưa làm gì có tiệm gội đầu. Con trai khi cắt tóc xong, ông thợ dùng cái bàn chải phủi phủi qua quít lên áo và dùng ngay miếng vải choàng đập đập lên đầu, thế là xong, khách cứ việc về nhà tự nhúng thân mình vào nước lã. Bây giờ thì không, nếu cắt 10 phút có khi gội đầu 100 phút, hoặc chả cắt tí nào mà gội đầu càng đáng hoan nghênh.

Tuy nhiên, nhiều tiệm trắng trợn đến mức gội không có xà phòng mà cũng không có nước, chỉ có cô thợ xinh đẹp, nghèo khổ mặc quần áo sơ sài. Cho nên chả lạ gì khi có nhiều ông cắt tóc suốt ngày và gội đầu thường trực, mỗi lần gội bỏ ra một số tiền đủ để mua dầu gội đầu dùng đến một năm.

2.Bia rượu:

Bia ôm thì không nói làm gì, nó quá trắng trợn và quá thẳng thắn nên chả cần viết ra các bà cũng đã đề phòng. Nhưng các trai tráng tinh ranh chẳng dại gì đi bia kiểu ấy, vì vừa mang tiếng vừa có vẻ nhem nhuốc quá. Họ cứ vào các quán nhậu công khai ồn ào, đèn đuốc sáng rực nhưng họ chọn phòng riêng. Tất cả các phòng kiểu này đều kín đáo, có máy lạnh và các cô rót bia cũng được tuyển lựa khác hẳn ngoài sân. Có nhiêu ông đi máy bay cả đời không mua vé VIP, nhưng vào uống bia toàn VIP mà thôi.

Trong các phòng này rất dễ động tay động chân và rất dễ xin nhau, trao nhau số điện thoại. Nhiều bà vợ ngây thơ, tiễn chồng hoặc đón chồng ở quán bia, thấy cả trăm bàn ồn ào thì nghĩ ông ấy tuy rượu chè nhưng không trai gái. Thật là một lầm lẫn đau đớn thảm thương.

Chỗ uống bia trong phòng kín là chỗ cả hai phe nam nữ đều có cơ hội khoe thế mạnh của mình. Các em thì khoe vòng một, vòng hai, vòng ba, chưa có chỗ nào tiếp viên mặc áo măng-tô hay áo mưa cả. Còn các anh thì khoe có tiền, khoe tài kể chuyện tiếu lâm và khoe sự… cô đơn, sự không có ai hiểu mình. Thế là mọi thứ cứ phát triển theo lẽ tự nhiên khi trai tài gặp gái sắc. Do đó có thể khẳng định tới 90% các ông ngoại tình là gặp các em ở quán bia. Hầu như không có chuyện gặp trong thư viện.

3. Tiệm mát-xa:

Hiểm họa của mát ‘xa thì đã rõ, các bà đều mang máng cảm nhận điều này nhưng không khi nào hình dung chính xác. Điều trớ trêu là trai hư hỏng muốn lợi dụng mát-xa không nói làm gì. Trai đàng hoàng, thậm chí ông già đàng hoàng đi mát-xa cũng chết nốt. Bởi vì dù đàng hoàng hay nham nhở thì mát-xa cũng là việc một nam một nữ phải ở trong phòng kín với nhau, nam thì trong trang phục không to hơn cái khăn và mỏng như cái khăn, còn nữ cũng chả khi nào mặc quần jeans, đi ủng.

Trong khi đấm bóp, người ta phải nói chuyện. Chưa từng thấy ai trong phòng mát-xa nói chuyện về tình hình Trung Đông, về giá dầu đang hạ trên thế giới, hay Triều Tiên vừa thử tên lửa hạt nhân. Nơi đó toàn những chuyện về thân phận, về hoàn cảnh đơn côi buồn bã. Nữ thì cha mẹ già yếu, em đang ăn học chưa đóng học phí tháng này, nam thì buồn nhiều hơn vui, có nhiều nỗi khổ chưa khi nào thổ lộ cùng ai, vì đâu có ai hiểu được mình. Cứ như thế câu chuyện thầm thì trong phòng, bàn tay thầm thì trên cơ thể, hai con người chợt nhận ra họ có cùng những rung cảm sâu xa, những nỗi niềm cần chia sẻ.

4. Karaoke:

Đó là một thứ mà đàn ông cực thích vì đầy tính nghệ thuật và đầy tính nhân văn, có thể cầm micro cất lên một điệu dân ca ngọt ngào, một bản nhạc trẻ trung, nếu biết tiếng Anh, tiếng Hoa thì cũng hòa giọng vang vang khiến các em lác mắt.

Tất cả các phòng karaoke đều lịch sự đến mức nếu con trai đi một mình, hoặc đi đông tới bao nhiêu người, chủ quán cũng không để phải ca trong tâm trạng u buồn, mà luôn có nhân viên nữ ca cùng, những lúc không ca thì nâng khăn, sửa túi. Từ khi sinh ra đời, Lê Hoàng chưa bao giờ thấy một phòng karaoke chỉ có mấy ông con trai ngồi hát với nhau, dù tất cả họ đều hát hay như Đàm Vĩnh Hưng đi nữa. Bao giờ cũng phải có các em, ít nhất là để làm nhiệm vụ vỗ tay, sau đó vỗ vào vài ba cái khác.

Rất nhiều trai tráng sau khi đi karaoke chợt phát hiện ra mình có giọng hay, và trái tim mình nhạy cảm, đồng thời phát hiện ra nhiều cô gái xinh tươi đang ở hoàn cảnh éo le, cần tới sự quan tâm, chỉ bảo của mình.
Nói chung, cơ hội để đàn ông hư mênh mông như biển rộng, dành cho đủ loại !ứa tuổi, đủ loại sức khỏe và đủ loại giá tiền. Có thể nói không ngoa, muốn ngoan tuyệt đối chỉ có trùm chăn kín mít nằm nhà, chứ muốn hư thì dễ quá !…
Lê Hoàng

Posted: 01/03/2016 #views: 2672
 Để lại lời bình:
Tác gỉa:
Email:
Lời bình:
 
Đăng lên
 

Lời bình:


Webmaster: copywright @ 2015 viettorg.com

41  Online:     Italy: 2  -  Netherlands: 26  -  United States: 13  -  
 Vài nét vềCộng Đồng & Hộì ĐòanHướng DẫnĐiều Lệ
 Vietorg.comTrương mụcXử dụng trang mạng
 Đăng Nhập
 Đăng Xuất