Notice: Undefined index: SCRNSIZE in /sysdata/html/vietorg/include/top_nav.php on line 307

Notice: Undefined offset: 0 in /sysdata/html/vietorg/include/top_nav.php on line 308

11500, 46, 224
Trương Mục mới
Login
Trang nhà
 
Tin tức
 
Bài viết
 
Phim ảnh
 
Thư viện
 
Lich Trình
 
Thương mại/Dịch vụ
 
Đời sống
 
Diễn đàn
 
Kết nối
 
Liên lạc
 
Tin tức - Danh mục:  > Tin chuyên đề > Văn Hóa & Xã Hội
Đăng bài mới
Sủa bài này
Email bài này
English
 Văn Hóa & Xã HộiTrở lại phần chính
        Tin y tế
        Tin kinh tế
        Tin khoa học & kỹ thuật
        Thể Thao
        Tin Luật Pháp
        Chính Trị
        Văn Ngệ & Giãi Trí
        Tin Tôn Giáo
        Nhân Quyền
        Thực phẩm
        Tin môi trường/Khí hậu, Thời tiết
     Tin Quan Trọng
     Tin thời sự
     Tin chuyên đề
     Cộng đồng khắp nới
     Phóng sự

Bài mớ nhất:
1 - LÍNH MIỀN NAM
2 - VẦN QUỐC NGỮ – CHỮ NƯỚC TA
3 - TẤT CẢ LÀ DỐI TRÁ
4 - NHỮNG DẤU HIỆU BÁN NƯỚC - TỪ CHUYỆN PHÚC DU (ĐI LẠY TÀU) ĐẾN HÀ ZÌ FÙ CA TỤNG TIẾNG TÀU
5 - GIÁO DỤC TỆ HẠI, XÃ HỘI LÃNH ĐỦ HẬU QUẢ
6 - CÓ MỘT ‘NỮ THẦN TỰ DO’ TỪNG TỒN TẠI Ở VIỆT NAM
7 - TỪ RÁC THẢI Ở CHƯƠNG MỸ, NGHĨ TỚI KHỦNG HOẢNG “THỪA, THIẾU” Ở VIỆT NAM
8 - HÃY TRẢ LẠI SỰ TRONG TRẮNG CHO Đĩ
9 - CÁ SẮT, CÁ GỖ, AI NGU HƠN AI
10 - NHỮNG KẺ BỊ THUẦN HÓA
11 - NÂNG ĐIỂM THI, HẠ NHÂN CÁCH (SÓT LẠI TÍ TẸO NẾU CÓ)
12 - NHÂN TÍNH VÀ NHÂN CÁCH !!!
13 - CHÚNG TA ĐANG SỐNG TRONG THỜI ĐẠI NÀO ?
14 - CÓ PHẢI TỪ CHINATOWN ?
15 - NHỮNG CUỘC DI TẢN
16 - THỜI KỲ GÌ ĐÂY ?
17 - CHÚNG TA CẦN MỘT SỰ TĨNH LẶNG
18 - 10 ĐIỀU CHỈ CÓ Ở SÀI GÒN TRƯỚC 1975
19 - CÁI GỐC VẤN ĐỀ VỀ THẢM TRẠNG ĐẤT NƯỚC NẰM Ở ĐÂU ? LÀM THẾ NÀO ĐỂ THÁO GỠ ?
20 - TAO LÀ NGỤY
21 - QUY LUẬT TẤT YẾU
22 - SUY NGHĨ CUỐI CÙNG CỦA GS NGUYỄN VĂN TRƯỜNG VỀ VIỆC XÂY DỰNG MỘT VIỆN ĐẠI HỌC TƯ LẬP Ở VIỆT NAM
23 - VIỆT NAM NGU DÂN ?
24 - TÔI ĐI HỌC CHUNG VỚI NGƯỜI VIỆT “MỚI”
25 - LÀM GÌ CŨNG BẠI

Xếp Theo Loại:
Văn Hóa & Xã Hội(286)


Xếp theo thời gian:
08/2018 (9)
07/2018 (6)
05/2018 (10)
04/2018 (7)
03/2018 (7)
02/2018 (12)
01/2018 (12)
2017 (136)
2016 (87)
 
MANILA & THỂ CHẾ ĐẠI GIA

 

MANILA & THỂ CHẾ ĐẠI GIA

 

Có thể mô tả nền chính trị Philippines như một cuộc đấu tranh quyền lực trong giới đầu sỏ, những người quan tâm nhiều đến quyền lợi của cá nhân và giai tầng riêng của họ thay vì quyền lợi của đa số người nghèo. Chức vụ trở thành tài sản gia đình, được giới này dùng để bảo vệ các lợi ích kinh doanh và các lợi ích khác của các gia tộc, và bảo vệ họ khỏi các đe dọa chính trị. (Vi Yên)

Tưởng Năng Tiến - Ông Phó Chủ Tịch Quận I, Sài Gòn – người phát động chiến dịch giành lại vỉa hè – vừa được trang Tạp Chí Luật Khoa bình chọn là một trong mười nhân vật chính trị Việt Nam năm 2017, cùng với nhận xét (nghe) không được “ưu ái” gì cho lắm:

 “Đoàn Ngọc Hải là đại diện tiêu biểu cho một lối tư duy máy móc về pháp luật và thượng tôn pháp luật. Những văn bản về giao thông đường bộ được ông coi như một thanh thượng phương bảo kiếm, có thể dùng để sát phạt bất cứ hành vi vi phạm nào mà không cần cân nhắc đến tính hợp lý của văn bản và quy trình áp dụng, đến văn hoá kinh tế vỉa hè của một đất nước có trình độ phát triển thấp, và đến hiệu quả của việc thực thi pháp luật.”

Cùng lúc, trên trang Một Góc Nhìn Khác, nhà báo Trương Duy Nhất cũng có đôi lời (không mấy nhẹ nhàng) về sự xốc nổi của vị quan chức cách mạng này:

“Sau vài tháng tan hoang như chiến trận, quận 1 vẫn không thể thành… Singapore, vỉa hè vẫn trở lại muôn dặm vỉa hè như cũ.”

Đời không ít kẻ sinh bất phùng thời. Riêng trường hợp Đoàn Ngọc Hải thì hơi khác. Ông ấy (chả may) lại sinh trật chỗ. Nếu ông Hải giữ một chức vụ tương tự ở Manila thì chắc chắn đã không phải lãnh búa rìu dư luận. Thủ đô của Philippines rất ít hàng rong, và đường xá – đôi nơi – chả có tí vỉa hè nào ráo trọi.

Đôi khi, khách bộ hành phải đi me mé bên mấy con lộ hẹp (không lề) nghe tiếng gió vù vù mà hồi hộp thấy bà luôn. Xe “tin” chết như không. Chỉ được cái là quan chức ở Phi không vị nào phải từ chức vì thất bại trong “trận chiến dành lại lề đường,” như ông Đoàn Ngọc Hải.

Tôi chỉ tạt qua Manila vài bữa nhưng đổi phòng ngủ mỗi ngày, ở mấy quận hạt khác nhau: Makati, Malabon, Parañaque ... Nơi đâu cũng thấy  nét nổi bật là sự nghèo nàn. Nhà cửa, đường xá, cầu cống đều cũ kỹ và tàn tạ. Phương tiện vận chuyển cũng vậy. Xe cộ thô sơ, cổ lỗ, ọp ẹp ... thấy mà ghê.

Thủ đô của Phi – ngó bộ –  thua xa Bangkok và chắc chỉ nhỉnh hơn Phnom Penh, Vientiane hay Rangoon chút xíu xiu thôi. Có thể đổ lỗi cho chủ nghĩa độc tài cộng sản hay đám quân phiệt toàn trị về chuyện nghèo nàn ở Miên, ở Lào, hay Miến nhưng giải thích sao về sự lam lũ của Phi?

Chỉ qua cái tên (Philippines) cũng biết đất nước này rất gần gụi với phương Tây. Được tự trị từ năm 1935, hoàn toàn độc lập từ năm 1946. Hiến pháp và chính phủ  tổ chức theo khuôn mẫu Hoa Kỳ. Tam quyền phân lập đàng hoàng. Người dân có tất tần tật mọi quyền tự do căn bản: cư trú, di chuyển, ngôn luận, tín ngưỡng, sở hữu tài sản đất đai ...

Theo World Bank, GPD của Phi Luật Tân (2,951.07 USD) vượt hẳn Lào (2,353.01) và hơn gấp đôi Miên (1,269.91) với Miến (1,195.02). Tuy thế, Manilla trông cũng “nhếch nhác” chả khác gì Phnom Penh, Vientiane hay Rangoon cả.

Hiện tượng “bất thường” này được lý giải, phần nào, qua một bài viết ngắn (“Giới Chính Khách Giầu Có Ở Philippines”) của nhà báo Vi Yên:

Từ thời Philippines còn là thuộc địa của Tây Ban Nha (1565-1898), giới địa chủ kiểm soát phần lớn đất đai và chi phối luôn nền chính trị nước này.

Dưới thời kỳ thuộc địa của Mỹ (1898-1946), quyền lực của những người này không những không bị phá hủy mà còn được củng cố. Họ có thể sử dụng địa vị của mình trong chính quyền thuộc địa để mở rộng kiểm soát sang các lĩnh vực khác như công nghiệp, thương mại, và ngân hàng.

Bằng việc nắm quyền trong một thời gian dài, nhiều chính trị gia đã coi chức vụ chính trị như thuộc về gia đình để truyền từ thế hệ này sang thế hệ kế tiếp. Điều đó có nghĩa là quyền lực chính trị được vĩnh viễn hóa, dẫn đến sự xuất hiện của các gia tộc chính trị.

Từ khi độc lập năm 1946 tới trước thời của Tổng thống Marcos, Philippines đã trải qua nhiều thay đổi. Các thiết chế dân chủ đại diện theo mô hình phương Tây được thiết lập. Tuy nhiên, cấu trúc quyền lực thực tế vẫn như cũ, khi mà quyền lực luôn nằm trong tay các gia tộc giàu có ấy.

Năm 1965, Marcos lên nắm quyền, và điều hành đất nước bằng thiết quân luật từ năm 1972 đến năm 1981. Dựa vào đó, ông thay thế những tay đầu sỏ thời hậu chiến bằng nhóm của riêng mình, gọi là Marcoses. Nhưng rồi ông bị lật đổ trong cuộc cách mạng Quyền lực Nhân dân (EDSA) sau 21 năm tại vị, nhường chỗ cho giới giàu có quay trở lại và tái lập sự cai trị mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Giờ đây, nhìn con số thu nhập quốc gia gia tăng hàng năm của Philippines, ít ai nghĩ rằng hết ba phần tư số này nằm trong tay 40 người giàu nhất đất nước.