HỘI ĐOÀN NGƯỜI VIỆT TRONG VÙNG:
Ashburn, Virginia, United States
Danh sách hội đòan
Đăng ký
Đi vào
Tin tức
Sáng tác
Sinh họat đặc biệt
Bài vở đóng góp
Phim Ảnh
Thư viện
Thông báo
Diễn Đàn
Liên kết
vietorg,com
English   
Sign-up   Login

Nhấn chuột vào nút Hướng dẫn ở trên để đóng khung này

1) Làm thế nào để đọc những bài khác ?

Để đọc những bài khác, bạn nhấn chuột vào menu màu xanh ờ trên, chọn danh mục bên phải, rồi chọn bài để đọc

2) Làm thế nào để đăng ký website miễn phí cho cộng đồng, hội đòan ? Xin theo nhửng bước sau đây:

a) - Đăng ký một Trương mục hay tài khỏan (Chữ mới, account) Nhấn chuột vàu link ĐĂNG KÝ trên góc phải, khung đăng ký sẽ hiện lên.

b) - Đăng nhập bằng cách nhấn chuột vàu link ĐĂNG NHẬP trên góc phải

c) - Nhấn chuột vào nút ĐĂNG KÝ trên góc trái (nằm cạnh link Danh Sách Hội Đòan)

Xin lưu ý: Chỉ miễn phi cho tổ chức bât vụ lợi mà thôi. Nếu quí vị muốn có một website riêng cho hội đòan, công ty xin liên lạc với Ban Điều Hành vietorg.com

3) Làm thế nào để post bài đọc ?

a) - Để vào bài đọc hoặc những đề mục khác, trước tiên phải làm theo #2a, sau đó liên lạc với Ban Điều Hành (BĐH) vietorg.com hoặc Super Admin User (Người đăng ký trang web cho hội đòan bạn) , cung cấp Account-ID (tên người xử dụng)  để được vào trong danh sách Quản Trị Mạng (Administrators List) .

b) - Sau khi đã trở thành Administrator, bạn đăng nhập vào.

c) - Chọn Menu màu xanh ở trên, chọn danh mục bên phải và nhấn chuỗt vào nút ĐĂNG BÀI MỚi

d) - Khung vào bài sẽ hiện lên, điền hay dán vào: đề tài, nội dung, tóm tắt (khoảng vài hàng) và chọn một hình ành tượng trưng, xong bấm nút "LƯU.  Để đăng những bài víết đã có sẵn, xin COPY & PASTE.

4) Làm thế nào để thay đổi một bài đọc ?

a) Giống như #3 a ở trên

b) Giống như #3 b ở trên

c) Mở bài ra và nhấn chuột vào nút SỬA BÀI NÀY

- Khung vào bài sẽ hiện lên, thay đổi nội dung, tóm tắt và bấm nút LƯU

5) Email:  Bạn bấm nút "EMAIL BÀI NÀY" để nhận hoặc chuyển bài đến email mà bạn điền vào.  

6) GROUP Mail:  Nút này chỉ dành cho Administrator để gởi đến bằng Group Mail.

 

 
KHÂU ĐÍT CHUỘT

 

 

Từ Thức -  Tôi nhớ suốt đời, vào một buổi tối ngồi coi TV với một gia đình người Pháp một phóng sự nói về ẩm thực Việt-Nam. Một ông đầu bếp cầm dao rạch bụng con rắn để lấy máu pha với rượu uống và mời khách. Trong khi con rắn đau đớn quằn quại trước khi chết, thì ông ta cười cợt hãnh diện như vừa thực hiện được một kỳ công trước con mắt hãi hùng của người làm phóng sự. Ông chủ nhà người Pháp nhăn mặt, bà chủ nhà che mắt không dám nhìn. Nếu mà nền nhà không làm bằng xi-măng thì tôi đã đào một cái hố để chui xuống cho đỡ xấu hổ, lại thêm một cơ hội phủ nhận mình không phải là người Việt-Nam.

 

Những cảnh bạo lực trong xã hội VN càng ngày càng nhiều trên Internet, trên Facebook. Những cảnh ẩu đả tàn nhẫn, trẻ em bị đối xử dã man, bị bắt nhịn ăn phơi nắng, học sinh kéo bầy, lập đàn đánh đập nhau một cách hung bạo một em học sinh khác yếu ớt hơn, công an tàn nhẫn với dân thấp cổ bé miệng, người ta chửi nhau thậm tệ, thượng cẳng tay, hạ cẳng chân sau một tai nạn lưu thông hay một chuyện bất đồng ý kiến rất tầm thường.

 

Ở các nước Tây phương, thỉnh thoảng người ta đưa những Videos nói về cảnh súc vật bị đối xử dã man, tàn ác trong các hỏa lò. Những Videos này chiếu trên TV gây phẫn nộ, hỏa lò bị đóng cửa, ban giám đốc bị cách chức. Ở Việt-Nam người ta đưa những hình ảnh tàn bạo, dã man, không phải chỉ giữa người và vật, mà là giữa người với người. Họ đưa lên Internet, ít khi để tố cáo, nhiều khi để khoe khoang một hành động vẻ vang anh dũng. Cảnh một tên lỗ mãng, cầm gậy đập đầu một con chó dẫy đành đạch, cắt tiết uống máu trước máy quay phim một cách rất là thích thú tự nhiên. Cảnh một đám xúm lại đạp vào đầu, vào mặt một cô gái, một cậu bé gầy yếu. Cảnh ông chủ nắm tay đấm vào mặt một người làm công sưng vù trước sự hổ trợ, vỗ tay tán thưởng của gia đình, vì người này ăn trộm tiền, họ đưa lên Facebook với dòng chữ: "Hãy nhớ mặt con chó này"...Và thiên hạ chuyển đi rất thú vị như chuyển một bài thơ hay, một tác phẩm nghệ thuật đặc sắc...v.v...

 

Ở những nước có văn hóa, luật pháp cấm đưa hình ảnh, đưa tên những người dưới vị thành niên lên báo dù có tội nặng tới đâu !!! Để đương sự có cơ hội làm lại cuộc đời. Ở Việt-Nam, người ta đưa hình ảnh những cô gái, nhiều khi dưới tuổi vị thành niên bị bắt về tội mãi dâm lên báo, lên mạng với những lời bình phẩm độc ác, thô bỉ, khiến gia đình nhục nhã và nạn nhân phải tự vẫn. Những cô gái phải bán mình để nuôi thân, nuôi gia đình đang trong độ tuổi mà tại các xứ khác chắc chắn còn cắp sách đến trường đi học, đi coi hát, đi du lịch hay vui đùa chạy nhảy với bạn bè...Những người đã rời xa quê hương từ nhiều năm nên không biết, không thể tưởng tượng là đất nước mình đã sa đọa đến như vậy. Người Việt có nhiều khuyết điểm như thế, nhưng người ta vẫn nghĩ là người Việt còn bản chất hiền lành chất phát, từ tâm nhân hậu...Ngay cả cái tính tốt cuối cùng ấy cũng đã mất ??? Người ta nói đến một xã hội vô cảm, đó là xã hội bất nhân, thất đức. Bất cứ một người bình thường nào, ở một xứ bình thường nào cũng không có can đảm nhìn những Videos man rợ trên Internet hay Facebook như vậy...Nhưng ở Việt-Nam người ta coi dửng dưng, coi một cách thích thú và đồng lõa...Đối xử với nhau như thế thì chẳng có lý do gì nữa mà trách người Tầu không đối xử tàn bạo, tán tận lương tâm với chúng ta ???.

 

Lần đầu tôi có cái cảm tưởng ngỡ ngàng khi tiếp xúc với một nhóm du học sinh. Một nhóm nữ sinh viên khả ái, thông minh, có kiến thức hơn là tôi đã nghĩ, với cái thành kiến đứng từ xa nhìn về...Tôi hỏi các cô nghĩ VN sẽ có thay đổi gì không ???. Một cô bé rất dễ thương, rất lễ độ, từ tốn trả lời: "Thưa chú, cháu nghĩ đéo có gì  thay đổi, đâu lại vào đó"!!!. Hai người sững sờ là tôi và một ông bạn đã xa nhà từ lâu...Những cô bạn của cô sinh viên vừa phát biểu không bày tỏ một chút gì là khó chịu cả. Đó là chuyện tự nhiên, chữ "đéo"của thời nay bây giờ đã trở thành một chữ bình thường, hàng ngày như là:"Chào ông hay chào bà" của chúng ta thời xa xưa vậy.

 

Sự bạo hành bắt đầu bằng ngôn ngữ. Tôi không chê trách cô bé, tôi chỉ rùng mình...Nếu sống trong xã hội đó, thì giờ này tôi cũng ăn nói như vậy...Cũng nói với khách:"Dạ...Cám ơn, đéo muốn ăn cơm, còn no bụng quá". Tôi nhìn cô sinh viên rất dễ thương và ái ngại...Chúng ta chỉ là sản phẩm của xã hội, của một môi trường sống. Nhưng đó là chuyện nhỏ, so với cái văn hóa man rợ, người này trèo lên cổ người khác để sống. Hay chỉ để chứng minh là mình hiện diện...Đập mặt người khác chứng tỏ tôi hiện diện: "Je cogne donc je suis" (*). Tại sao có thể mất nhân tính đến như vậy ???. Bởi vì sống trong một xã hội độc tài, suốt đời bị chèn ép, bị áp bức, bị đối xử như con vật, người ta không có cách gì giải tỏa hơn là quay lại hành hạ những người yếu hơn mình...Tất cả những nghiên cứu xã hội đứng đắn đều đi tới kết luận:--Những người có hành vi bạo hành thường thường đều đã là nạn nhân của bạo hành. Là nạn nhân, người ta có một trong hai thái độ...Hoặc đứng nghe về phe kẻ yếu, tranh đấu chống bất công, nhưng rất hiếm...Hiếm, bởi vì phải có nghị lực và phải có lòng bao dung phi thường. Hoặc để trả thù đời, trút lên đầu những người yếu hơn mình những cái mà mình đã phải chịu đựng từ trước.

 

Đó là cái vòng di truyền luẩn quẩn, bệnh hoạn (Cercle vicieux) trong một gia đình....Trên tầm vóc quốc gia, là một đại họa. Mỗi người theo hay chống chủ nghĩa CS vì những lý do khác nhau. Tôi từ chối chủ nghĩa CS trước hết vì lý do đó:---Nó làm tiêu đi tan mất cái đẹp của một xã hội tử tế, nó đưa chúng ta lại gần với thú vật...Ở một xã hội văn minh, con người ta kính trọng, lễ độ với mọi người...Kể cả, ngay đến nhất là những người yếu hơn mình. Trên Internet, người ta dạy cách trừ chuột, diệt chuột hữu hiệu nhất mà không cần phải dùng đến thuốc độc, không cần xập bẫy...Mổ đít con chuột, cắt bỏ tinh hoàn của con chuột, thay vào đó hai hột đỗ tương rồi khâu lại. Dần dần hai hột đỗ tương chương lên, con chuột đau quá, phát khùng phát điên quay lại cắn đồng loại như kẻ thù...Đám chuột sợ quá, bỏ chạy tứ tán, dọn đi chỗ khác ở...Thế là nhà hết chuột. Trước đây có một truyện ngắn, rất hay, tựa là "Khâu đít chuột" đã quên tên tác giả, nói bóng nói gió về một xã hội như vậy. Người Việt-Nam chúng ta đã là những con chuột bị thiến, bị khâu, nổi khùng nên cắn nhau chí chóe. Viết mấy giòng này, tôi nghĩ cả tới những con người quá khích, chống bạo lực thì ít, chống nhau, hại nhau, chụp mũ lên nhau thì nhiều.

 

Chúng ta đều là những con chuột điên cuồng...Bao giờ mới ý thức được mình bị khâu, những người chung quanh cũng chỉ là nạn nhân bị khâu như mình. Và nhận diện những người khâu đít chuột, thực sự là những kẻ đã làm khổ mình, biến đời mình, đất nước mình thành địa ngục trần gian ???.

  

Từ Thức

Posted: 24/02/2020 #views:
 Để lại lời bình:
Tác gỉa:
Email:
Lời bình:
 
Đăng lên

Lời bình:

Danh Mục
         
         
    
         
         
         
         
         
Văn học nghệ thuật:
5
  KHÂU ĐÍT CHUỘT - 02/24/2020

Từ Thức - Tôi nhớ suốt đời, vào một buổi tối ngồi coi TV với một gia đình người Pháp một phóng sự nói về ẩm thực Việt-Nam. Một ông đầu bếp cầm dao rạch bụng con rắn để lấy máu pha với rượu uống và mời khách.

Đọc thêm…
  ​​​​​​​CHIỀU ĐÔNG - 02/23/2020

Một ngày tháng 8 năm 1992, tôi nhận được một bài thơ của một người bạn tin cẩn gởi từ trong nước. Anh chép tám câu thơ của Hòa Thượng Thích Quảng Độ nhưng không có tựa.

Tôi đọc và rất cảm động. Qua từng câu thơ tôi hình dung cảnh cô đơn, trống vắng, quạnh hiu mà Thầy đang sống trong thời gian lưu đày ở Thái Bình trong một buổi chiều đông.

Đọc thêm…
  HÌNH BÓNG CŨ - 02/22/2020

Tiểu Thu - Tiểu Thu - Tiếng ông Lãng oang oang từ phòng khách: - Em ơi, xong chưa? Khách sắp tới rồi đó. - Gì mà hối dữ vậy. Em mặc cái áo là ra liền. Tiếng bà Lãng từ phòng ngủ vọng ra.

Đọc thêm…
  SÓC CON TRĂNG - 02/15/2020

Lâm Chương - Sóc Con Trăng. Cái địa danh lạ lùng, nằm về phía Tây Nam, sát biên giới Việt Miên. Nếu so với ngàn xanh mênh mông, Sóc Con Trăng chỉ là một trảng trống rất nhỏ giữa rừng già, thuộc mật khu Dương Minh Châu.

Đọc thêm…
  NGƯỜI VIỆT CỦA TÔI. ÔNG VẪN CHƯA BIẾT TÊN EM À ? - 02/08/2020

Nguyễn Khắp Nơi - Công ty vừa mới mướn cho Hùng một căn nhà ở trên một con đường vắng, khuất nẻo. Đợi đến cuối tuần được nghỉ, Hùng mới có thì giờ xếp dọn lại căn nhà và gắn những thiết bị điện tử cần thiết.

Đọc thêm…
  MÙA XUÂN, QUÊ HƯƠNG & KHÓI SÚNG - 01/26/2020

Vương Mộng Long - Mấy hôm nay tuyết bắt đầu rơi, mùa Ðông Bắc Mỹ đã tới. Tôi nhủ thầm, “Như thế là Xuân đang về nơi quê mẹ!” Ðầu năm dương lịch, tôi có một tuần được nghỉ bù cho những ngày làm việc phụ trội mùa Giáng Sinh.

Đọc thêm…
  HÀNH TRÌNH ĐẾN “ĐẾ QUỐC” MỸ - 01/23/2020

Diệp Mỹ Linh - Chuyến bay từ Việt Nam vừa vào không phận Hoa Kỳ, qua khung cửa kính, Mận thấy cảnh sắc dưới xa trông không khác chi những bờ biển xinh đẹp, thân thương bên quê nhà – trước khi “nhà nước” cộng sản Việt Nam (c.s.V.N.) bán hoặc cho Trung cộng thuê đất để xây hãng xưởng và cao ốc.

Đọc thêm…
  HỒI KÝ CỦA MỘT NGƯỜI KẸT LẠI HÀ-NỘI SAU 1954 - 01/21/2020

Với bút hiệu tựdo ‒ chữ thường, viết liền ‒ ông Nguyễn Văn Luận là tác giả bài “Người Tìm Tự Do Và Tượng Thần Tự Do” đã được bình chọn trúng giải chính thức trong giải sơ kết 3 tháng Giải Thưởng Việt Báo Viết Về Nước Mỹ.

Tác giả sinh năm 1937, hiện cư ngụ tại Worcester, Massachusetts. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.

Đọc thêm…

Xếp Theo Loại:

Xếp theo thời gian:

Webmaster: copywright @ 2015 viettorg.com

Online: 48Netherlands: 24 United States: 24 
 Vài nét vềCộng Đồng & Hộì ĐòanHướng DẫnĐiều Lệ
 Vietorg.comTrương mụcXử dụng trang mạng
 Đăng Nhập
 Đăng Xuất