Tin tức
Sáng tác
Sinh họat đặc biệt
Bài vở đóng góp
Phim Ảnh
Thư viện
Thông báo
Diễn Đàn
Liên kết
vietorg,com
English   
Danh mục: Sáng tác > Chuyện chiến tranh

Nhấn chuột vào nút Hướng dẫn ở trên để đóng khung này

1) Làm thế nào để đọc những bài khác ?

Để đọc những bài khác, bạn nhấn chuột vào menu màu xanh ờ trên, chọn danh mục bên phải, rồi chọn bài để đọc

2) Làm thế nào để đăng ký website miễn phí cho cộng đồng, hội đòan ? Xin theo nhửng bước sau đây:

a) - Đăng ký một Trương mục hay tài khỏan (Chữ mới, account) Nhấn chuột vàu link ĐĂNG KÝ trên góc phải, khung đăng ký sẽ hiện lên.

b) - Đăng nhập bằng cách nhấn chuột vàu link ĐĂNG NHẬP trên góc phải

c) - Nhấn chuột vào nút ĐĂNG KÝ trên góc trái (nằm cạnh link Danh Sách Hội Đòan)

Xin lưu ý: Chỉ miễn phi cho tổ chức bât vụ lợi mà thôi. Nếu quí vị muốn có một website riêng cho hội đòan, công ty xin liên lạc với Ban Điều Hành vietorg.com

3) Làm thế nào để post bài đọc ?

a) - Để vào bài đọc hoặc những đề mục khác, trước tiên phải làm theo #2a, sau đó liên lạc với Ban Điều Hành (BĐH) vietorg.com hoặc Super Admin User (Người đăng ký trang web cho hội đòan bạn) , cung cấp Account-ID (tên người xử dụng)  để được vào trong danh sách Quản Trị Mạng (Administrators List) .

b) - Sau khi đã trở thành Administrator, bạn đăng nhập vào.

c) - Chọn Menu màu xanh ở trên, chọn danh mục bên phải và nhấn chuỗt vào nút ĐĂNG BÀI MỚi

d) - Khung vào bài sẽ hiện lên, điền hay dán vào: đề tài, nội dung, tóm tắt (khoảng vài hàng) và chọn một hình ành tượng trưng, xong bấm nút "LƯU.  Để đăng những bài víết đã có sẵn, xin COPY & PASTE.

4) Làm thế nào để thay đổi một bài đọc ?

a) Giống như #3 a ở trên

b) Giống như #3 b ở trên

c) Mở bài ra và nhấn chuột vào nút SỬA BÀI NÀY

- Khung vào bài sẽ hiện lên, thay đổi nội dung, tóm tắt và bấm nút LƯU

5) Email:  Bạn bấm nút "EMAIL BÀI NÀY" để nhận hoặc chuyển bài đến email mà bạn điền vào.  

6) GROUP Mail:  Nút này chỉ dành cho Administrator để gởi đến bằng Group Mail.

 

 
Đăng bài mới
Sủa bài này
Email bài này
EM SẼ Ở ĐÂY CHỜ ANH (Bài Thứ Hai)

 

EM SẼ Ở ĐÂY CHỜ ANH (Bài Thứ Hai)

 

Nguyễn Khắp Nơi - Sau khi hai khẩu súng lớn vừa ngưng, toán Lính Cộng Hòa đồng loạt đứng lên hô lớn: “Xung phong . . . Biệt Động . . . Biệt Động SÁT . . . SÁT . . . SÁT . . .”

Tới chỗ bọn Việt cộng bị bắn gục, một toán tiếp tục bắn, toán kia nhào tới lấy súng lấy đạn của đám nón cối đã bị chết rồi dùng chính những khẩu súng này mà bắn về phía bọn nón cối, vừa bắn vừa tìm chỗ núp.

Một lúc sau, tiếng súng đã im hẳn. Tin tưởng là bên phía Cộng Hòa đã hết đạn, bọn nón cối, sau một thời gian sửa soạn, đã đồng loạt vừa bắn súng thượng liên áp đảo, vừa theo chiến thuật biển người mà xông tới tàn sát đối phương nón sắt.

Khẩu đại liên ở phía sau những người Lính Cộng Hòa không những không bị triệt mà còn nả đạn nhiều hơn nữa, uy thế hơn nữa, quyết tiêu diệt khẩu súng thượng liên đang bắn về phía nón sắt.

Đám nón cối đang xung phong chạy giữa đồng trống chợt khựng lại vì những tràng đạn đại liên chí tử đang quét vào chúng, những con chốt thí hốt hoảng quay đầu chạy trở lại, khẩu đại liên bắn tới đâu là đám nón cối gục ngã tới đó.

Càng bị đốn ngã, bọn chỉ huy của Việt cộng càng say máu, ra lệnh tăng thêm viện binh, tiếp tục tấn công quyết diệt cho bằng hết những người Lính Cộng Hòa.

Thằng Dũng bị khẩu thượng liên bắn trả dữ quá, nó bậm môi xách khẩu đại liên dời qua nơi khác, bắn trả lại những loạt đạn cuối cùng, nó tháo cơ bẩm khẩu súng rồi hối thằng Đậm:

“Tao bắn tụi Việt cộng để trả thù cho ba tao đó, và cũng để cứu mấy chú lính của phe ba tao. Bây giờ hết đạn rồi, chạy mảy!”

Hai thằng ù té chạy thục mạng, lội qua dòng sông trở về nhà.

Tiếng súng lúc này đã ngưng hẳn, những người lính đội nón sắt sau khi đã chiến đầu đến viên đạn cuối cùng, đã bị bọn nón cối xông lên bắt làm tù binh, chúng trói những người lính này lại dẫn về khu đất trống đầu làng, cho tập họp dân chúng quanh vùng lại để xem xử bắn người sĩ quan Cộng Hòa.

Tên chỉ huy của Việt cộng dõng dạc nói với dân chúng:

“Thưa đồng bào, đây là tên đại úy ngụy đã bị quân đội nhân dân bắt sống. Tổng thống của chúng đã đầu hàng nhân dân, thế mà tên này vẫn chống lại lệnh đầu hàng mà lại còn bắn giết bộ đội chúng ta nữa. Tội này cần phải trừng trị. Nhân danh bộ đội giải phóng, tôi tuyên án tử hình tên đại úy này.”

Nhiều tiếng la trong dân chúng vang lên:

“Người ta đã bị bắt làm tù binh rồi, phải đối xử tử tế chứ, tại sao lại giết!”

Tên cán bộ cười khẩy, đưa tay rút khẩu súng đeo bên hông kê vào đầu người chiến binh Cộng Hòa mà bóp cò.

Từ xa, một vật gì được quăng tới, trúng ngay bàn tay của tên Việt cộng, khẩu súng bị văng lên, trúng ngay vào miệng của tên cán bộ, viên đạn bay sượt qua đầu người Sĩ Quan Biệt Động.

Tên cán bộ ôm lấy bàn tay chẩy máu, miệng hắn bị khẩu súng văng lên chắc là mạnh lắm, nên máu từ trong miệng hắn chẩy ra đầy mặt lẫn với vài cái răng, hắn căm hờn đảo mắt nhìn quanh để tìm xem kẻ nào đã ném cục thép vào tay hắn, đám bộ đội cũng xông về phía cục sắt được ném ra để tìm thủ phạm.

Một bóng nguòi đang vụt chạy ở phía xa . . .

Tên cán bộ mặc dầu còn bị đau tay, hắn vẫn ráng đưa tay lấy khẩu súng AK của một tên lính đứng bên cạnh, một tay nâng khẩu súng lên vừa tầm nhắm, tay kia đưa vào cò súng . . .

Đùng!

Á!

Viên đạn đã được bắn đi, nhưng tiếng la thất thanh lại không phải từ bóng người bị bắn, mà lại từ miệng của tên cán bộ.

Tên này kêu lên thảm thiết vì đã bị một người đứng ngay kế bên ôm một đầu đạn thật lớn giọng ngay vào bàn chân mang dép râu của hắn.

Tên cán bộ ngồi thụp xuống ôm chân kêu la thảm thiết, máu từ bàn chân của nó chẩy ra xối xả, cặp mắt nó đỏ lên như nhuộm máu, nó nhìn đứa con gái đứng ngay kế bên vừa mới giọng cục thép nhọn vào chân hắn, hắn với cây dao rừng kế bên nhắm đầu con bé mà phang một cái thật lực.

Cô bé sợ quá, không chạy được nữa, cứ đứng tại chỗ mà hét lên.

Dân chúng thấy một đứa trẻ gái bị tên Việt cộng đưa dao lên chém vào đầu thì họ ào lên xô ngã tên cán bộ xuống mà cứu bé gái chạy về phía xóm làng.

. . . .

Nhân im lặng nghe thằng Dũng kể về cuộc đời của mình, nghe xong, anh gục gặc cái đầu, nhìn Dũng một cách thích thú mà nói với nó:

“Cháu rất xứng đáng là con của một người Lính Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa! Ba cháu ở dưới suối vàng chắc cũng hãnh diện về cháu lắm đó, và Lực Lượng Liên Minh Phục Quốc cũng rất hân hạnh có một kháng chiến quân như cháu. Chú sẽ nhờ chú Hoàng Đức huấn luyện thêm cho cháu về súng đại liên và cho cháu làm Tiểu Đội Trưởng, đúng với ước mơ của cháu chưa?”

“Cám ơn Trung úy, cháu sẽ cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.”

“Cháu có gặp lại cô gái đã dọng cái đầu đạn 105 ly xuống chân thằng Việt cộng mà cứu cháu không?”

“Dạ không! Lúc chọi cái cơ bẩm về phía thằng Việt cộng xong là cháu lo chạy thục mạng chứ đâu có dám ngoái cổ lại mà xem ai đã cứu mình đâu! Thời gian sống ở Châu Đốc, cháu chỉ nghe nói có một cô gái đã dọng cục sắt xuống chân thằng Việt cộng để làm cho nó không bắn được cháu, cháu cũng ráng hỏi thăm để gặp cổ mà cám ơn, vì cháu đã thiếu cổ cái mạng của cháu mà! Nhưng ít có ai dám nhắc tới chuyện đó nữa chú. Vì cái thằng Việt cộng đó nó vẫn còn ở trong vùng, nó vẫn có ý định tìm cô gái đó mà giết đó chú.”

“Dã man, tàn nhẫn! Đúng là Việt Cộng.”

. . . .

Tại buổi họp thứ hai của Lực Lượng Liên Minh Phục Quốc:

“Kính chào tất cả quý anh chị em có mặt tại buổi tuyển quân lần thứ hai của Lực Lượng Liên Minh Phục Quốc chúng tôi. Xin các bạn, từng người một, bắt đầu từ bên trái của tôi, tự giới thiệu mình với mọi người, sau đó, chúng tôi sẽ phát đơn để các bạn điền vào.”

“Cám ơn Trung úy Nhân, tôi là Đại úy Trần Biền, Biệt Động Quân Tiểu Đoàn 42. Trận đánh cuối cùng của tôi là ở Châu Đốc, khi tôi cùng đại đội tử thủ căn cứ ở làng Phú Tân. Sau khi đại đội bị tan hàng, tôi trốn được về quê vợ rồi vượt biên qua đây. Tôi rất là căm thù bọn Việt cộng đã chiếm Miền Nam của chúng ta và chính chúng đã giết chết ba tôi vào năm 1953 ở ngoài Bắc. Tôi xin tình nguyện gia nhập Lực Lương Liên Minh Phục Quốc để hy vọng có một ngày về khôi phục lại đất nước.”

“Cám ơn chiến hữu Biền, anh còn cái thẹo ở bên môi và mất mấy cái răng cửa, chắc là bị đạn hay bị miểng khi giao tranh với Việt Cộng đó phải không? Rồi, tới phiên người kế tiếp, xin chị cho biết tên họ và quê quán.”

“Dạ, cháu tên là Võ Thị Lài, ở Tân Châu, Châu Đốc. Ba cháu đăng lính Nghĩa Quân và phục vụ tại Tiểu Khu Tân Châu cho tới ngày mất nước thì về làm ruộng. Cháu vượt biên qua đây và cũng tình nguyện gia nhập hàng ngũ kháng chiến để đánh bọn Việt cộng lấy lại quê hương mình.”

. . . .

“Thưa chú, hôm nay tới phiên mình gặp cô Lài để phỏng vấn tiếp, cổ đã tới rồi đó.”

“Chào cô Lài, cô gốc Châu Đốc hả? Từ nơi cô ở vượt biên qua Cam pu chia rồi quan Thái Lan có khó khăn lắm không?”

“Thưa chú, chỗ con ở nằm sát biên giới với Căm Bốt, nên cháu cũng gặp dân họ thường lắm. Xin chú cho con xưng con nha, bị dân Châu Đốc hổng quen xưng cháu. Con cũng biết nói tiếng Căm Bốt chút đình, nên khi vượt biên, lính Căm Bốt cứ tưởng cháu là dân của họ, nên hổng có hỏi giấy tờ gì hết.”

“Tối qua, cũng có một người Lính Biệt Động đóng ở Châu Đốc, chắc cháu cũng nghe ổng tự giới thiệu về mình đó hả?”

“Dạ con có nghe. Nhưng mà ông này hổng phải là Lính Cộng Hòa đâu chú! Ổng là bộ đội đó! Sau ngày Tổng Thống Minh đầu hàng, Lính mình kéo về Châu Đốc nhiều lắm, ổng là người đã đánh và giết những anh Biệt Động đó chú.”

“Thiệt vậy sao?Làm sao mà cháu biết chắc ổng là bộ đội giả dạng Cộng Hòa?”

“Con nhớ mà chú! Ổng có thể hổng nhớ mặt con, chứ con nhớ mặt ổng lắm, vì khi ổng lấy súng bắn vào đầu người lính Biệt Động rồi bị ai đó chọi cục sắt vào mặt chẩy máu nên mới có cái thẹo trên môi đó chú.”

“Vậy cháu có biết ai là người đã dọng cục sắt vào chân của ổng không?”

“Con chớ Ai! Lúc con thấy ổng đưa súng lên nhắm cái người chọi cục sắt mà bắn, con hoảng hồn, nắm đại cục sắt kế bên dọng cho ổng một cái vô bàn chân, làm cho ổng bị đau thấu cha, mới bắn hụt cái người kia đó. Con bị ổng chém một dao ngay đầu, may mà dân chúng kéo con đi kịp, chứ không thì con chết từ lâu rồi. Nè, con còn cái thẹo dao chém ở trên đầu nè, chú coi đi.”

“Cám ơn cháu đã cho chú biết cái tin này. Ổng chắc là được bọn Việt Cộng gài vô để phá mình đó. Chú sẽ báo cho Bộ Chỉ Huy để có cách giải quyết. Cháu ở ngay Châu Đốc, lại biết tiếng Miên nữa, chú cần những người như cháu để biết thêm tin tức về những người tỵ nạn muốn nhập Kháng Chiến và cũng nhờ cháu để nói chuyện với dám lính Miên. Để mai mốt chú sẽ sắp xếp cho cháu gặp một người đặc biệt lắm.”

Tại một buổi họp mặt chính thức của các Kháng Chiến Quân

“Thân chào tất cả các chiến hữu của Lực Lượng Liên Minh Phục Quốc. Hôm nay là buổi gặp mặt đầu tiên để mọi người biết nhau trước khi lên đường tới căn cứ Phục Quốc. Mỗi người đều có bảng tên trên ngực áo rồi đó, hãy làm quen với nhau để kết tình thân trên đường kháng chiến nhé”.

“Chào anh Dũng. Nghe chú Nhân nói, anh cũng là dân Châu Đốc hả?”

“Châu Đốc là quê Ngoại của tui. Tui chỉ sống ở đó sau ngày bị mất nước thôi hà.”

“Tui cũng ở Châu Đốc, nhưng mà chắc khác Huyện nên hổng gặp anh ha!”

“Trời ơi! Tui trốn biệt trong nhà chứ làm sao mà dám chường cái mặt ra cho tụi nó bắt tụi.”

“Sao mà tụi nó lại bắt anh?”

“Tại vì cái thằng bây giờ là Huyện Ủy đó! Hồi Lính mình còn đánh với Việt Cộng, tui là cái đứa bắn đại liên phụ với mấy anh Biệt Động đó! Tụi nó dí bắn tui tối đa, nhưng mà hổng có trúng tui, trong khi tui bắn tụi nó chết quá chừng. Bắn riết tới hết đạn tui mới tháo cơ bẩm súng mà chay. Khi tụi nó bắt được mấy người Lính Biệt Động, đòi xử bắn ông Đại Úy, tui là người đã liệng cái cơ bẩm súng đại liên vô tay nó, làm nó bắn hụt ông Đại úy đó. Tụi nó dí bắt tui quá, coi bề hổng êm, nên tui dọt lẹ về xóm. Tụi nó có bắn theo, nhưng hổng biết phúc đức ông bà sao mà hổng trúng tui gì hết. Tui cũng nghe nói có một cô đã dọng cái đầu đạn làm nát bấy cái cẳng của thằng chả, nên chả mới bắt hụt tui đó. Tui nghe vậy nên cũng có ý kiếm cô đó đặng nói lời cám ơn, nhưng ngặt cái mạng tui lo cho tui còn hổng xong, nói chi kiếm người khác. Nhưng tui cũng nghe nói cổ bị thằng Việt cộng chém một dao, hổng biết cổ còn sống không nữa. Nếu cổ chết thì tội nghiệp cổ thiệt, chỉ vì cứu tui mà bị chết.”

“Tội nghiệp cổ thiệt ha!”

“Ủa! Mà sao trên trán của cô có cái thẹo dài quá vậy? Cái thẹo này chỉ có đám Lính vào sanh ra tử mới bị, chớ cô ở nhà lo làm ăn không thôi mà cũng bị sao?”

“Đâu phải đứa con gái nào cũng ở nhà lo làm ăn đâu! Cũng có đứa này đứa nọ chớ! Con gái cũng biết yêu nước chứ đâu phải chỉ con trai mấy anh không đâu!”

“Ờ há! Bởi vậy cô mới . . . đăng lính Phục Quốc đó chớ!Hay! Tui phục cô đó. Mà . . . bộ hồi đó cô có . . . đăng Nữ Quân Nhân Cộng Hòa đụng trận với Việt Cộng sao mà mang thẹo dữ vậy?”

“Tới giờ tui mới có 15 tuổi mà đăng lính Cộng Hòa cái nỗi gì! Mà dù có đăng Nữ Quân Nhân cũng đâu có ra trận đâu! Tôi bị thẹo là do cái thằng mắc dịch Việt cộng nó chém tui đó chớ.”

“Mắc mớ gì mà nó chém cô? Hồi 75 cô mới có . . . để coi . . . cô mới có 10 tuổi hà! Hổng lẽ nó hết ai để bắn để chém rồi hay sao mà đè con nít ra mà chém?”

“Bị tui thấy cái thằng cán bộ đó nó bắn lính mình ngay đầu, rồi lại còn bắn dân vô tội nữa chứ. Nó bị ai đó liệng cục sắt trúng tay, nên khi thấy người đó chạy là nó đưa súng lên nhắm bắn người ta hà. Người ta chạy là vì sợ súng đạn mà chạy, chứ đâu chắc gì đó là người đã thẩy cục sắt trúng tay nó đâu mà nó bắn! Bởi vậy tôi mới nắm đại cục sắt kế bên mà dọng cho nó một dọng, để nó khỏi bắn trúng người ta. Hồi đó còn nhỏ, hổng biết sợ mới dám làm, chứ đâu có anh hùng gì đâu. Giờ này mà biểu tui là, bà nội cha tui cũng hỏng dám nữa.”

“Ủa!”

“Ủa cái gì?”

“Vậy cô là người đã dọng cái đầu đạn vô chân thằng Việt cộng mà cứu tui đó hả?”

“Anh là ai mà tui phải cứu anh?”

“Tui . . . là cái thằng . . . quăng cái cơ bẩm trúng tay thằng Việt cộng đó! Đáng lẽ tui hổng có chạy đâu, nhưng vì tụi bộ đội nó luồn luồn tới gần chỗ tui rồi, nên thấy hổng xong tui mới chạy đó chớ! Cám ơn cô đã cứu tui.”

“Té ra, anh là cái người đã bắn đại liên cứu mấy ông lính Biệt Động, cũng chính anh là người liệng cái cục sắt trúng tay thằng ác ôn để cứu ông sĩ quan đó hả? Anh hay quá vậy! Tui dọng cái bàn cẳng thằng chả nát bấy ra cũng là cứu đúng người đó ha!”

-Cám ơn cô một lần nữa đó nha.”

-Cô cô cái gì . . .  em mới có 15 tuổi hà . . . còn anh nhiêu rồi . . . chắc anh hồi đó đã đăng lính Cộng Hòa rồi phải không?Lớn bộn rồi đó nghen!

-Lớn gì, hồi đó tôi cũng mới có 13 tuổi hà! Tui biết bắn súng đại liên là do ba tui dậy đó. Hồi đó ổng là Tiểu Đội Trưởng tiểu đội đại liên, nên ổng có dạy tui nạp đạn, và cho bắn thử vài lần, nên tui mới biết chút ít đó chớ.

-Vậy là giờ này anh cũng 18 tuổi rồi ha!

-Chứ sao! Tui lớn hơn cô, cô phải kêu tui bằng anh xưng là em mới được đó, chứ hỗng có tui tui nữa đâu nha.

-Tại anh xưng tui với tui chứ bộ!

. . . .

Một buổi họp khẩn củaLực Lượng Liên Minh Phục Quốc đã được tổ chức, Trung úy Nhân báo cáo:

-Thưa quý anh, theo tin tình báo mà tôi nhận được, . Đối chiếu hai lời khai của Kháng chiến quân Nguyễn Văn Dũng và Võ Thị Lài, hai người này không hề quen biết nhau, nhưng đã khai rất ăn khớp với nhau, tôi xin báo cáo như sau:

Đại úy Biệt Động Quân Trần Biền tình nguyện gia nhập hàng ngũ kháng chiến quân của chúng ta, không phải là thật, mà chỉ là một tên Việt cộng trá hình mà thôi, hắn chính là tên đại úy Đinh Viết Thanh, chủ tịch ủy ban nhân dân Huyện Phú Tân, đã lấy lý lịch của Đại úy Trần Biền mà gia nhập vào hàng ngũ chúng ta, với mục đích lấy tin tức và phá hoại hàng ngũ của chúng ta mà thôi. Xin quý vị cho chỉ thị về tên Việt cộng giả dạng này.

-Như vậy mình hãy tương kế tựu kế, cho nguòi theo dõi chặt chẽ hắn và mớm cho hắn những tin giả để tìm biết chúng đóng đô ở đâu? Có bao nhiêu người, rồi cho hành quân tiêu diệt cả đám cùng một lúc.

Về phần cháu Dũng, đó là một chiến sĩ xuất sắc và có tinh thần, hãy đưa cháu đi huấn luyện để trở thành những cán bộ tiếp tục huấn luyện những kháng chiến quân khác. Còn cháu Lài, cháu biết nhiều về những khuôn mặt của bọn Việt cộng ở Châu Đốc, hãy để cháu ở lại trong trại tỵ nạn này để cháu có thể lột mặt nạ từng tên Việt Cộng một.

Cuộc chuyển quân kháng chiến được diễn ra vào đêm trừ tịch.

Khoảng một trung đội kháng chiến quân sẵn sàng lên đường.

Lài có mặt trong buổi tiễn đưa Dũng lên đường thi hành nhiệm vụ.

Dũng nắm tay Lài vui vẻ nói:

-Đáng lý em phải đi theo anh, để lỡ có gì thì . . . em lại cứu anh . . . Nhưng không sao, anh dư sức bảo vệ cho chính anh và cho các bạn bè khác. Nhớ chờ ngày anh trở về đó.”

Lài cũng nắm lấy tay của Dũng, nghẹn ngào nói:

-Em sẽ ở đây chờ anh!

(Xin Xem Tiếp Kỳ Tới).


Nguyễn Khắp Nơi

(Viết theo lời kể của một Kháng Chiến Quân của Lực Lượng Liên Minh Phục Quốc).

 

Posted: 19/01/2019 #views: 317
 Để lại lời bình:
Tác gỉa:
Email:
Lời bình:
 
Đăng lên

Lời bình:

Chỉnh sửa danh mục
 Chuyện chiến tranh (76)Trở lại phần chính
         
         
         
         
    

Bài trong trang số: 1
  BIỆT ĐỘI 817, LIÊN ĐOÀN 81 BIỆT CÁCH DÙ - 07/27/2019

Minh Cui - Vâng ! Chúng tôi thuộc Biệt đội 817 của Liên Đoàn 81 Biệt Cách Dù, một biệt đội tân lập để nhằm đáp ứng nhu cầu chiến trường thật sôi động vào những ngày cuối tháng tư đen.

Đọc thêm…
  VIỄN THÁM - 07/17/2019

Lâm Chương - Bảy thằng Viễn Thám chúng tôi được trực thăng vận vào vùng hành quân. Theo kế hoạch, giữa trưa sẽ nhảy xuống khu rừng giáp ranh đồn điền cao su Choup, thuộc lãnh thổ Kampuchia.

Đọc thêm…
  Ở Hiền Gặp Lành - 06/03/2019

Bửu Uyển - Từ lúc còn học Trung học, tôi đã thích nghề dạy học, thích được tiếp xúc, gần gũi với các em học sinh. Nhưng số phận lại không cho tôi đậu vào trường Sư Phạm, mà lại đậu vào trường Quốc Gia Hành Chánh.

Đọc thêm…
  PHI VỤ CUỐI CÙNG... - 05/27/2019
Phi vụ cuối cùng, Anh đã không trở về để nhìn thấy con trai ao ước mong đợi ra đời, sau 2 cô con gái. Anh đã anh dũng hy sinh, để lại bao tiếc thương, đau đớn cho chiến hữu trong phi đoàn và nhất là Vợ Con của Anh:
"Tôi đã hứa rồi, tôi đã hứa rồi! Tôi sẽ không khóc. Tôi sẽ không khóc lóc, không vật vã đâu! Ninh ơi, em đến thăm anh lần cuối, rồi em sẽ về đi sanh đây anh! Sao anh lừa dối em? Sao anh lừa dối các con hả anh? Anh
Đọc thêm…
  CUỘC TRÙNG PHÙNG BI THẢM - 05/12/2019

Phạm Tín An Ninh - Theo đoàn quân tiếp thu Sài gòn mà lòng ông Hai Chi rối như tơ vò. Ông và hầu hết các đồng chí của ông ngơ ngác tưởng như chuyện mộng mị không thể nào xảy ra.

Đọc thêm…
  NGHỈ HÈ Ở MALLORCA - 05/04/2019

Phạm Tín An Ninh - Mallorca, một hòn đảo du lịch nổi tiếng của Tây Ban Nha, nằm trong quần đảo Balearic. Trước khi đến đây, vì nghĩ là đảo, nên tôi tưởng chỉ có rừng núi và biển cùng một vài làng mạc hay khu phố nhỏ.

Đọc thêm…
  “HÒA BÌNH RỒI SAO NGOẠI CHẾT CHI DZẬY!” - 05/02/2019

Hoàng Chính - “Chúng nó đến rồi! Chúng nó đến nơi rồi!” Bà hàng xóm – nhà ở tận cuối ngõ – vừa chạy từ đầu ngõ vào, vừa hớt hải gào không ra hơi.

Đọc thêm…
  CUỘC HÀNH QUÂN CẢM TỬ  của Người Nhái Hải Quân VNCH Nguyễn Văn Kiệt - 04/27/2019

Lời ngỏ: Cuối năm 2001 người xem TV các chương trình “Suicide Missions” (History Channel), “Navy SEALs: Untold stories” (TLC - The Learning Channel) sẽ thấy một nhân vật Việt Nam tên Kiệt được nhắc đến trong những chuyến công tác chưa bao giờ được kể lại. Nhân vật này là ai? Tình tiết trong các phim tài liệu đó có chính xác không? Mời đọc giả đi ngược thời gian….

Đọc thêm…
  Thân Phận Người Con Gái Cần Thơ - 04/17/2019

Tôi chào đời trong khói lửa chiến tranh, anh chị em tôi lớn lên trong cái nôi của cách mạng. Những bàn tay kháng chiến đã ru ngủ, bao bọc chúng tôi cho đến lúc chúng tôi thành người. Cha tôi là một nhà cách mạng, một người đàn ông lý tưởng, thơ mộng, yêu quê hương, yêu gia đình. Từ một thanh niên chống Pháp giành tự do độc lập cho nước nhà, ông trở thành một đảng viên cao cấp của đảng Cộng Sản Việt Nam và giữ chức Đại Sứ của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam tại

Đọc thêm…
  Những tên VC nằm vùng - 03/28/2019

Trong nỗi nhục rã rời sau ngày 30 tháng Tư, 1975, khi lâm cảnh tại những trung tâm “đăng ký trình diện hoc tập cải tạo”, chúng tôi còn phải gánh chịu thêm tình trạng bàng hoàng của kẻ bị lừa gạt, khi nhận ra những người hôm qua còn là “huynh đệ, bằng hữu”, nay thoắt trở thành “cán bộ” với những y phục xa lạ thô kệch, chiếc nón cối chùm hụp và đôi dép râu quê mùa.

Đọc thêm…

Xếp Theo Loại:

Xếp theo thời gian:

Webmaster: copywright @ 2015 viettorg.com

Online: 31Netherlands: 22 Reserved: 2 United States: 7 
 Vài nét vềCộng Đồng & Hộì ĐòanHướng DẫnĐiều Lệ
 Vietorg.comTrương mụcXử dụng trang mạng
 Đăng Nhập
 Đăng Xuất