, ,
Trương Mục mới
Login
Trang nhà
 
Tin tức
 
Bài viết
 
Phim ảnh
 
Thư viện
 
Lich Trình
 
Thương mại/Dịch vụ
 
Đời sống
 
Diễn đàn
 
Kết nối
 
Liên lạc
 
Chọn danh mục bên trái để vô bài
English
 Chuyện Lịch Sử (16)Phần thân hữu đóng góp bài vở
     Chuyện Lịch Sử (16)
     Chuyện chiến tranh (42)
     Văn học nghệ thuật (125)
     Chuyện tiếu lâm (21)
     Âm Nhạc

Bài mớ nhất:
1 - NƯỚC MỸ: KHÔNG PHẢI TẠM DUNG !
2 - NGƯỜI BÁN SÁCH TRÊN BÃI BIỂN NHA-TRANG
3 - BA DÒNG NƯỚC MẮT
4 - NGƯỜI VỀ
5 - Sáng đôi mắt mù
6 - KỂ SỬ VIỆT QUA MẤY VẦN THƠ
7 - Đông Á Bệnh Phu
8 - GIẤC MỘNG ÔNG ĐOÀNH
9 - CHÀNG LÙN NỂ VỢ
10 - Qui Nhơn, Bình Định trong thơ người lính Trần Hoài Thư
11 - DỐC HỐ LE VÀ XA CÁT CỦA NGÀY XƯA
12 - TIẾNG ANH “DỄ ÒM”
13 - CHIẾC VÒNG CẨM THẠCH
14 - CHUYỆN ĐỜI LÍNH: CỦ KHOAI YÊN BÁI
15 - CÒN MỘT CHÚT GÌ ĐỂ NHỚ
16 - GÌN VÀNG GIỮ NGỌC
17 - VĨNH BIỆT KINH TẾ MỚI
18 - CÒN GÌ NỮA ĐÂU
19 - ĐƯỜNG XƯA LỐI CŨ
20 - NỮ HOÀNG LIỀU
21 - VỆT NẮNG CUỐI CHIỀU
22 - Chuyện Con Xí Muội
23 - HỒ ĐIỆP
24 - TỞN TỚI GIÀ
25 - Lãnh đạo Cộng sản trọng dân, gần dân và vì dân

Xếp Theo Loại:
Văn học nghệ thuật(2)

Văn chương(5)

Truyện ngắn(81)

Thi ca(19)

Chuyện tiếu lâm(21)

Truyện hoang đường(1)

Tùy Bút/Hồi Ký(17)

Chuyện Lịch Sử(16)

Chuyện chiến tranh(42)


Xếp theo thời gian:
12/2017 (9)
11/2017 (6)
10/2017 (5)
09/2017 (12)
08/2017 (11)
07/2017 (4)
06/2017 (11)
05/2017 (20)
04/2017 (9)
03/2017 (6)
02/2017 (5)
01/2017 (8)
2016 (98)
 
Tìm nhóm chữ:  
  Người Đưa Thư - 01/11/2017
Thời gian mới định cư ở Hoa Kỳ, khi đến cư ngụ khu chung cư nhiều người Việt tôi đã thấy ông ta. Đó là người đưa thư, có bộ râu hung hung xồm xoàm viền quanh miệng, khiến thoạt nhìn người ta thấy ông có nét một ông già Santa Claus mỗi mùa Giáng sinh. Nụ cười hiền, đôi mắt xanh mông mênh màu biển, ông là người đều đặn mang niềm vui cho đám cư dân sống ở chung cư, đa số mới từ Việt Nam sang , thường ngóng những cánh thư ở quê nhà.
  Những người rao bán trinh tiết - 01/10/2017
THƯA QUÝ BẠN, chuyện nhiều cô gái hiện nay rao bán trinh tiết của mình trên mạng vì lý do này hay lý do khác, không còn là chuyện lạ. Có người nhà nghèo, bán để lấy tiền giúp đỡ gia đình; có người bán để lấy tiền chữa bệnh ung thư cho mẹ; có người bán để lấy tiền chữa bệnh bạch cầu cho anh; đặc biệt, có cô lại bán để lấy tiền du học nước ngoài… Và giá cả các cô đưa ra cũng rất khác nhau, có cô đưa giá 300 triệu đồng tức khoảng 15 ngàn đô la, có cô đưa giá 500 triệu đồng, còn cô muốn có tiền du học thì đưa giá tới 150 ngàn Euro, tức khoảng 220 ngàn đô la, không biết có ai với tới nổi không.
  CHÚ TIỂU CHÙA CỔ PHÁP - 01/08/2017
Một buổi chiều, khi sư Khánh Vân đang dạo bước ngắm hoa ở sân sau thì chợt nghe tiếng người ồn ào đâu phía trước. Chú tiểu Công Sơn từ ngoài đi vào lật đật lại gần sư thưa:
– Bạch thầy, không biết ai đã đem một đứa bé trai bỏ trước cửa chùa. Nó đang khóc dữ quá. Cũng có một số thôn dân đang đứng quanh đấy bàn tán xôn xao, xin thầy ra xem thử.
– Mô Phật, để đó thầy ra xem sao!
  Mẹ tôi trong Cải cách ruộng đất - 01/06/2017
Năm cải cách ruộng đất ở làng tôi sau tết 1956-1957, là đợt long trời lở đất cuối cùng của cuộc tắm máu, trời rất rét, nạn rận chấy hành hạ dân chúng khủng khiếp hơn bao giờ, có nguy cơ chết vì rận chấy nhiều hơn là chết vì đảng bác xử bắn oan, (xử bắn, đấu tố toàn người tốt, người nghèo bị quy oan do số phần trăm đảng đội áp đặt lên từng làng từng xã). Nếu không có nạn rận chấy năm đau thương khốn khổ tột cùng ấy, có lẽ ba mẹ con tôi đã chết đói (bố tôi đang bị đảng - đội bắt giam tội địa chủ) vì không có hạt gạo nào để nấu cháo...
  Quê người, nhìn lại thời thơ ấu và tuổi đôi mươi - 01/02/2017
Tôi sinh ra trong một gia đình trung lưu chỉ được vài chục mẫu ruộng, nhưng từ thời ông nội, tất cả gia sản đã dồn lại đầu tư vào một ngôi nhà ngói tương đối rộng rãi đồ sộ nhìn ra cánh đồng Lạc Điền, trải dài về phía nam tỉnh Bình Định, nơi tôi mở mắt chào đời giữa sự hân hoan tột cùng của mẹ tôi. Bởi vì “bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại”, bất hiếu có ba điều, tội không có con trai nối dòng là lớn nhất, nếu mẹ tôi sinh con gái nữa, ông tôi bắt buộc ba tôi rước nàng hầu.
  Đến già mới chợt tỉnh – Từ theo Cộng đến chống Cộng - 11/30/2016

Về tác giả Tống Văn Công: Được xem như một trong những nhà báo lão thành của nền “báo chí cách mạng”, ông Tống Văn Công đã trở thành “kẻ thù” của đảng chỉ vì nhìn ra chân tướng chế độ và mạnh mẽ lên tiếng đòi hỏi cải cách dân chủ. Ông bị quy chụp là “phần tử chống đảng điên cuồng”, chỉ vì ông bày tỏ quan điểm một cách ôn hòa. Ông Tống Văn Công vừa cho ra mắt quyển hồi ký “Đến già mới chợt tỉnh – Từ theo cộng đến chống cộng”. Ông thuật lại đời làm báo của mình. Ông cũng nhắc lại nhiều chuyện oái oăm khác trong chế độ mà ông từng phục vụ và từng tung hô để rồi nhận ra rằng chế độ ấy chỉ được dựng lên bằng dối trá. Dưới đây là vài trích đoạn trong hồi ký trên.

  Bản Tình Ca Của Một Người Tị Nạn - 11/23/2016
Hai năm sau ngày đất nước chia đôi, từ miền Bắc hoang tàn, tôi lặn lội tới vùng giới tuyến mong vượt thoát vào miền Nam tự do. 
 
Lần tới gần sông Bến Hải, đêm tối âm u bờ Bắc, tôi đã nhìn thấy cầu Hiền Lương vì bờ Nam rực sáng ánh đèn. Trên cột cờ cao vút, bóng cờ vàng sọc đỏ lung linh.  Giọng ca ngọt ngào từ loa treo vọng về miền Bắc:
 
"...sông Bến Hải là nơi chia cắt đôi đường...
hỡi ai...  lạc lối... mau quay... về đây ...!"
  Xin đổi kiếp này - 11/16/2016

Bài thơ “Xin đổi kiếp này” của em Nguyễn Bích Ngân, học sinh lớp 8A1, Trường THCS Nguyễn Đình Chiểu (Hà Nội) được chia sẻ trên cộng đồng mạng với sự ngạc nhiên quá đỗi của nhiều người vì không nghĩ rằng một đứa trẻ 14 tuổi có thể viết được một bài thơ sâu sắc như thế.

  NẮM TAY - 11/03/2016

Là đàn ông nên chuyện bắt tay thường tình đến chẳng ai nhớ là đã từng bắt tay ai. Rồi xã hội văn minh lên, thời đại bình đẳng hơn. Mọi người dần quen mắt với hình ảnh phụ nữ bắt tay nam giới trên truyền hình, nơi công cộng, trong sở làm, đồng nghiệp nam nữ bắt tay nhau trong nhà máy, bạn bè nam nữ bắt tay nhau khi gặp lại… Nhưng tôi lại cảm nhận từ bàn tay nữ giới qua cái bắt tay của họ là họ nắm tay người đối diện một cách rất phụ nữ chứ không hoàn toàn xã giao như cái bắt tay của đàn ông.

  Nhà văn Trần Mộng Tú - 10/20/2016

Trần Mộng Tú sinh ngày 19-12-1943 tại Hà Đông, nhừng ngày thơ ấu, lớn lên tại Hà Nội.

Năm 1954, theo gia đình di cư vào Nam, sinh sống tại Sàigòn.

Năm 1968, Trần Mộng Tú đi làm cho hãng thông tấn Associated Press tại Sàigòn. Vào tháng 6 năm này, Trần Mộng Tú lập hôn thú với một nhà giáo, tốt nghiệp Đại học Sư Phạm Sàigòn, tên Cung, vì anh bị gọi nhập ngũ, tháng 4 năm 1969 họ làm lễ thành hôn và đến 30-7-1969, anh Cung đã hy sinh tại chiến trường Rạch Giá.

  Chuyện Đời Xưa của Trương Vĩnh Ký - 10/20/2016

(Hình trang đầu quyển Chuyện Đời Xưa, những sách quý như thế nầy ngày trước chủ nhơn Vương Hồng Sển (có chữ ký tên và triện) cắp ca cắp củm giữ gìn nay lưu lạc tứ tán như đàn ong bể ổ. NVS)

Quyển Chuyện Đời Xưa của Trương Vĩnh Ký là quyển sách bán chạy nhứt của nhà văn nầy. In tới lui nhiều lần, năm 1914 đã in tới ngàn thứ chín. Những lần in không đề tái bản lần thứ mấy và in bao nhiêu thì phải nói là cơ man.

Tại sao quyển truyện mỏng nầy lại có sức hấp dẫn như vậy? Chính là nhờ ông Trương khi viết đã đưa ra hai mục tiêu và đã làm gần như trọn vẹn

  Em Ước Mơ một lần về với biển chiều nay - 10/17/2016
Em ước một lần về với biển chiều nay
Đặt bàn tay lên trái tim nghe trùng dương rì rầm vọng về từ sâu thẳm .
Em ước mình có thể giang tay ôm vào lòng từng cơn sóng
Nghe nhịp đập liên hồi để biết biển hồi sinh .
Em ước một lần đứng trước biển bình minh
  Nếu khi ta đúng mà kẻ nào nhất định nói ta sai thì sao? - 10/15/2016

Khi ta đúng mà kẻ nào nói ta đúng thì kẻ đó là bạn ta.

Khi ta sai mà kẻ nào nói ta sai thì kẻ đó là thày ta.

Khi ta sai mà kẻ nào nói ta đúng thì kẻ đó là kẻ thù của ta.

 

Học trò xin hỏi:

  Mạn Đàm Truyện Kiều - - 10/15/2016
Truyền Hình Dân Sinh Media và
Truyền Hình Viet Today vào chiều thứ sáu.
 
Văn Thơ Lạc Việt
Xin chia sẻ cùng quý vị và rất mong quý vị tiếp sức phổ biến rộng rãi cho mọi người cùng xem.
 
Kính chào quý vị
Lê Tuấn
  Chủ Nghĩa Xã Hội - 09/30/2016

Một giáo sư kinh tế ở một trường Đại học cho biết ông chưa từng đánh trượt sinh viên nào nhưng đã từng đánh trượt cả một lớp. Lớp đó kiên quyết cho rằng một xã hội có hình thái tổ chức hoàn hảo là một xã hội không ai giàu và cũng không ai nghèo và đó là một cách cân bằng tuyệt vời. 

Thế là vị giáo sư nói: “Được rồi, vậy lớp mình sẽ tiến hành một thí nghiệm về điều đó. Tất cả các điểm sẽ được tổng hợp lại và chia đều ra, mọi người sẽ nhận được điểm như nhau, vì thế không ai bị trượt và cũng không ai được A cả.”

 

  CÔ ÚT VÀO ĐẠI HỌC - 09/14/2016

 Sau khi Thảo và Hiếu ra đời, vợ chồng tôi nghĩ thế đủ rồi, có gái và trai. Chúng tôi chỉ mong dưỡng nuôi hai con nên người. Nhưng rồi mãi 8 năm sau, vào một ngày mùa đông, có cô bé gõ cửa bước vào gia đình. Căn nhà nhỏ ở Dorchester chợt nghe tiếng khóc và tiếng cười trẻ thơ.

Lớn lên cô út thích nghệ thuật, sinh vật biển và quan tâm nhiều đến môi trường sống. Thú vui sau giờ học của cô út là vẽ, điều hành các nhóm về môi trường và làm thiện nguyện ở Boston Aquarium. Cuối tháng Tám vừa qua cô út vào đại học.

  Trốn trại-Nguyễn Ngọc Thạch - 09/02/2016

Sau khi ở tù cải tạo đuợc 5 năm, khi tôi đang ở trại Suối Máu Biên Hòa, thì có một số tù đuợc đua lên trại Tống Lê Chân gần An Lộc Bình Long. Tôi mừng thầm là nếu đưa tôi lên Tống Lê Chân thì tôi có rất nhiều hy vọng để trốn trại, vì tôi biết rất rõ vùng đất này. Đon vị đầu tiên khi tôi mới ra truờng là Đại đội 11 thuộc Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 9, Sư đoàn 5 Bộ Binh đóng gần sân bay An Lộc Bình Long. Và trong suốt thời gian phục vụ từ cấp Trung đội lên đến cấp Trung đoàn tôi vẫn ở trong vùng rừng xanh đất đỏ này.

  Ông Đại Tá Ở Cao Bằng, Chú Tôi - 08/31/2016

Người viết tên thật là Nông thị Ngọc Diệp. Khi còn ở Sài Gòn, từng là diễn viên ca vũ kịch. Vượt biển năm 1985, là thuyền nhân tại Galang, Indonesia. Định cư tại Canada năm 1986, sống ở thành phố Toronto. Từ 2005, di dân qua Úc, hiện sống ở thành phố Melbourne. Công việc: nội trợ và sinh hoạt Cộng Đồng tại địa phương. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 2-2016 và có tên trong danh sách chung kết giải thưởng năm nay.

  Có Tật Giật Mình! - 08/30/2016
2 giờ sáng, có tiếng chuông điện thoại reo trong phòng ngủ của cặp vợ chồng nọ. Người chồng (C) nhấc điện thoại, người vợ (V) nằm im re ngụy trang  ....

 

 

C: Hello … Hello ?

 

  CHÚ TƯ MẠNH - 08/21/2016

Những năm đầu của thập niên 80, sau năm năm lưu đày ở Củ Chi, tôi được về thành phố dạy một trường cấp ba ở gần nhà. Mỗi tuần chỉ có 12 tiết dạy của ba lớp cuối cấp, chuẩn bị thi tốt nghiệp phổ thông. Rảnh rỗi dù thời gian này, cả nước đang đói. Nhưng tôi vốn vô lo, đến đâu hay đến đó, quanh quẩn với đồng lương chết đói, sống tạm qua ngày. Chẳng biết làm chi cho hết giờ, lại bày đặt chơi chim. Chơi ở vườn Tao Đàn,

  BẪY TÌNH - 07/04/2016
Vì một cái duyên, tôi biết được câu chuyện. Bài báo của ký giả John Boudreau là động lực thúc đẩy tôi kể lại. Hy vọng nó sẽ đóng góp vào kho tàng vô tận“Chuyện Dài XHCN.”
Vì là chuyện dài xhcn, nên còn rất nhiều mánh khóe hấp dẫn mình chưa thấy hết. Theo tôi nghĩ: nếu còn “Khúc Ruột Ngàn Dặm,”thì mình sẽ còn được thưởng thức những câu chuyện cười ra nước mắt! Xin chúc tất cả may mắn!
  ĐỐI THOẠI LẠC LONG QUÂN VÀ ÂU CƠ... - 06/12/2016
Lạc Long Quân chàng hỡi có hay
Biển nổi sóng và lòng em quặn thắt
Trèo lên đỉnh non cao để thu vào tầm mắt
Những sông núi biển bờ từng ghi dấu đôi ta.
Chàng đã đi biền biệt phía khơi xa
Lời ước hẹn "khó khăn hãy gọi ta"chàng còn có nhớ
Thiếp phận nữ nhi yếu mềm như cỏ
  NGƯỜI ĐÀN ÔNG SỐ VẤT VẢ. - 06/11/2016

Năm tôi lên 9 anh Cu 12 tuổi, anh đang học lớp 6, tôi cùng lớp cùng tuổi với con Hảo em út anh nhưng tôi chơi với cả ba anh em nhà anh vì chúng tôi ở cùng xóm, hai nhà chỉ cách nhau vài căn..
Từ trong gia đình đến hàng xóm toàn gọi anh là Cu, chẳng cần biết tên thật anh là gì.. Những bà hàng xóm thường réo tên anh thoải mái:

  TÔI BIẾT GÌ VỀ TRUNG QUỐC? - 05/30/2016

Lâu nay mọi người vẫn nghĩ rằng tôi là một Kiến trúc sư cảnh quan có hiểu chút ít về phong thủy Thăng Long, âu cũng là chuyện bình thường, cho nên những vấn đề gì liên quan đến phong thủy của Kinh đô Thăng Long xưa và Hà Nội mở rộng ngày nay thì họ hay hỏi tôi, ngoài ra tôi không biết điều gì khác. Tôi cũng tự nghĩ như vậy, nên không muốn chen vào những lĩnh vực nhạy cảm mà tôi không thông thạo như kinh tế, xã hội, đặc biệt là các vấn đề an ninh, chính trị và thời sự quốc tế!
 

Pages:       1    2    3    4    5    6    7    8    9    
  

Webmaster: copywright @ 2015 viettorg.com

21  Online:     Canada: 2  -  Italy: 6  -  United Kingdom: 6  -  United States: 7  -  
 Vài nét vềCộng Đồng & Hộì ĐòanHướng DẫnĐiều Lệ
 Vietorg.comTrương mụcXử dụng trang mạng
 Đăng Nhập
 Đăng Xuất