, ,
Trương Mục mới
Login
Trang nhà
 
Tin tức
 
Bài viết
 
Phim ảnh
 
Thư viện
 
Lich Trình
 
Thương mại/Dịch vụ
 
Đời sống
 
Diễn đàn
 
Kết nối
 
Liên lạc
 
Bài viết - Danh mục:  > Văn học nghệ thuật > Truyện hoang đường
Đăng bài mới
English
 Truyện hoang đường (1)Phần thân hữu đóng góp bài vở
        Văn chương (5)
        Truyện ngắn (81)
        Thi ca (19)
        Tùy Bút/Hồi Ký (17)
     Chuyện Lịch Sử (16)
     Chuyện chiến tranh (42)
     Văn học nghệ thuật (125)
     Chuyện tiếu lâm (21)
     Âm Nhạc

Bài mớ nhất:
1 - Tấm da vẽ (The Painted Skin, by Pu Songling)

Xếp Theo Loại:
Truyện hoang đường(1)


Xếp theo thời gian:
2016 (1)
 
Tìm nhóm chữ:  
Tấm da vẽ (The Painted Skin, by Pu Songling)

Tấm da vẽ (The Painted Skin, by Pu Songling)

Vương sinh ở Thái Nguyên, sáng sớm đi đường gặp một người con gái ôm quần áo đi một mình, có vẻ rất khó nhọc. Sinh vội dấn bước đi lên, thì ra đó là một cô gái tuổi chừng mười sáu, rất đẹp. Sinh lấy làm ưa thích lắm, bèn hỏi:
– Trời hãy còn đêm tối, sao cô lại đi lủi thủi một mình như thế?
Cô gái nói:
– Ông là người đi đường, chẳng giải được nỗi buồn và hoàn cảnh khốn khổ của tôi thì hỏi làm gì!…
Sinh nói:
– Hoàn cảnh của cô thế nào? Nếu tôi giúp được việc gì thì sẽ giúp ngay không hề quản ngại.
Nàng buồn rầu đáp:
– Cha mẹ tôi tham tiền, bán tôi làm hầu thiếp cho một nhà giàu. Người vợ cả quá ghen tuông đánh chửi tôi tối ngày, tôi chịu không nổi nên phải trốn đi…
Sinh nói:
– Nhà tôi cũng không xa, cô có thể hạ cố đến ở tạm được không?
Cô gái mừng rỡ, hết lời cảm tạ rồi đi theo. Sinh cũng mừng, bèn mang giùm khăn gói, dẫn nàng về nhà.
Cô gái nhìnn quanh không thấy ai, ngạc nhiên:
– Ông ở một mình hay sao?
Sinh đáp:
– Không, tôi đã có vợ nhưng đây là phòng đọc sách của tôi.
Nàng nói:
– Chỗ này tốt lắm song nếu ông thương xót, xin giữ thật kín đừng cho ai biết, kẻo lỡ lộ ra họ sẽ đến bắt tôi lại.
Sinh nhận lời, bèn rót nước mời nàng uống đoạn cùng nàng lên giường giao hoan.
Suốt mấy ngày liền, chàng vẫn giấu nàng trong phòng ngủ không cho ai biết mà chỉ kể riêng với vợ. Vợ sinh họ Trần, là người hiền thục, con nhà danh giá. Nhìn qua khe cửa thấy nàng trẻ tuổi, xinh đẹp như tiên, rất bằng lòng nhưng ngờ nàng là hầu thiếp của nhà quan thì rất nguy hiểm, nên khuyên chồng đừng chứa chấp nàng kẻo sẽ bị kiện. Sinh không nghe lời vợ, bởi vì ngày đêm ôm ấp, hành lạc với một cô gái trẻ đẹp như vậy, chàng rất ham mê.
Một hôm sinh ra phố, ngẫu nhiên gặp một vị đạo sĩ. Trông thấy sinh, đạo sĩ kinh ngạc hỏi:
– Có chuyện gì vậy?
Sinh trả lời là không. Đạo sĩ nói:
– Ta thấy tà khí quấn quít khắp người đạo hữu, sao lại bảo là không?
Sinh hết sức biện bạch, đạo sĩ bỏ đi nhưng than:
– Mê muội đến thế là cùng! Ở đời có những kẻ chết đến nơi mà không tỉnh ngộ!…
Sinh thấy lời nói quái lạ cũng hơi nghi nghi, nhưng lại nghĩ nàng trẻ đẹp như vậy thì không thể nào là yêu quái được và cho là đạo sĩ mượn chuyện, sẽ xúi chàng cầu cúng để kiếm tiền.

Một lát, về đến gần thư phòng, thấy cổng ngoài đóng không vào được, sinh đâm nghi, bèn trèo tường vào. Cửa buồng ngủ cũng đóng. Chàng núp ở ngoài nhìn qua khe cửa sổ, thấy một con quỷ cái rất dữ tợn, mặt xanh, răng nanh chìa ra tới quá môi trên trông giống như răng lợn rừng rất khủng khiếp. Con quỷ đang trải một tấm da người lên trên giường, cầm bút, tẩm mực hí hoáy vẽ và bôi màu lên. Xong, nó hãnh diện buông bút, khoác tấm da lên người vừa khít giống như mặc áo, lát sau hóa ra cô mỹ nhân mười sáu tuổi đẹp như tiên nga mà chàng vẫn ôm ấp, hành lạc hằng đêm.
Thấy tình trạng quá khủng khiếp, sinh kinh hoảng bò ra ngoài, rón rén trèo qua tường để đi tìm đạo sĩ mà chàng không biết là đã đi đâu.
Chàng đôn đáo tìm khắp mọi nơi thì gặp đạo sĩ ở gần cổng thành phía đông, bèn quỳ xuống xin ông cứu giúp.

Đạo sĩ nói:
– Ngươi cầu xin ta trừ bỏ con quỷ đó thì cũng tội nghiệp cho nó. Ta không muốn hại nó đến cùng.
Ngài bèn trao cho sinh chiếc phất trần đang cầm trên tay, bảo đem về treo trước cửa buồng ngủ, con quỷ đó sẽ bỏ đi, không dám lộng hành nữa. Lúc chia tay, đạo sĩ hẹn sẽ gặp lại sinh ở miếu Thánh Đế.
Sinh về, sợ quá không dám vào thư phòng, bèn ngủ ở buồng vợ và treo chiếc phất trần ở cửa.
Vào khoảng gần nửa đêm, nghe bên ngoài có tiếng lục đục, sinh sợ không dám ra mà bảo vợ thử nhìn xem chuyện gì. Trần thị thấy người con gái đến, từ đằng xa nhìn thấy chiếc phất trần thì dừng lại không dám tiến bước, mà trợn mắt, nghiến răng hồi lâu rồi bỏ đi. Một chốc thị lại quay trở lại, nói:
– Đạo sĩ dọa ta! Nhất định ta không sợ! Chẳng lẽ miếng mồi ngon kề tới miệng mà còn phải bỏ hay sao?
Đoạn, thị với tay lấy chiếc phất trần, tức giận bẻ nát ra, vứt xuống đất rồi đạp tung cửa mà vào trong phòng, trèo lên giuờng xé rách ngực sinh, moi lấy quả tim rồi đi. Trần thị kêu cứu. Đầy tớ vội vàng đem đèn vào soi thì thấy sinh đã chết, máu ở ngực chảy lênh láng. Vợ sinh đau đớn ôm xác chồng khóc không thành tiếng.
Sáng sớm hôm sau, Trần thị nhờ người em chồng đi tìm để báo tin cho đạo sĩ biết. Ông nổi giận mắng con quỷ:
– Ta đã thương nó mà nó còn dám hỗn láo như thế hay sao?
Lập tức đạo sĩ theo người em về nhà thì cô gái đã đi đâu mất. Ông nhìn quanh bốn phía rôi nói:
– May mà nó trốn đi chưa xa!…
Ông hỏi người em chồng:
– Căn nhà bên phía nam là nhà ai?
Người em nói:
– Đó là nhà tôi.
Đao sĩ nói:
– Hiện nó đang trốn ở nhà ông.
Người em ngạc nhiên bảo là không. Đạo sĩ hỏi:
– Có người lạ nào đến nhà không?
Đáp:
– Tôi đi ra miếu Thánh Đế nên không biết rõ, để về hỏi lại đã.
Người em đi một lát rồi trở lại, thưa:
– Sáng nay có một bà già đến xin làm mướn, vợ tôi nhận cho làm nên bà ấy vẫn ở trong nhà.
Đạo sĩ nói:
– Chính là con quỷ đó đấy!
Ông bèn cùng người em về nhà, cầm thanh kiếm gỗ đứng giữa sân, gọi lớn:
– Nghiệt quỷ đâu? Trả cây phất trần lại cho ta!

Mụ già ở trong nhà hoảng hốt, thất sắc, chạy ra cửa toan chạy trốn. Đạo sĩ đuổi theo, chém một nhát, mụ ngã lăn xuống đất. Tấm da người bị đứt, tuột ra ngoài, mụ hiện nguyên hình là một con quỷ mặt xanh nanh nhọn, nằm thở hồng hộc như con heo. Đạo sĩ cầm kiếm gỗ chặt đứt đầu, cả thân hình và cái đầu nó biến thành một đám khói đen ùn lại thành một đống trên mặt đất. Đạo sĩ lấy ra một chiếc hồ lô, mở nắp, đặt vào trong đám khói, lập tức khói cuồn cuộn chui vào hồ lô chỉ trong nháy mắt là hết. Đạo sĩ đóng nắp hồ lô lại, cất vào trong bao.
Mọi người xúm đến xem tấm da, thấy mặt mũi, chân tay đủ cả, vẽ khéo như một cô gái mười sáu tuổi đẹp tuyệt vời. Đạo sĩ cuộn tấm da lại như cuộn một bức tranh, cũng bỏ vào bao rồi từ biệt đi.
Trần thị quỳ xuống đất, vái lạy và khóc xin hồi sinh cho chồng. Đạo sĩ từ tạ rằng không làm nổi. Trần thị đau đớn năm phục, khóc lóc không chịu dậy. Đạo sĩ suy nghĩ một lát rồi nói:
– Thuật của ta chỉ có đến đây là cạn rồi, không đủ sức làm cho người chết sống lại được. Ta mách phu nhân một người may ra có thể cứu được, đến đấy mà cầu có thể có hiệu quả.

Trần thị hỏi người đó là ai, đạo sĩ nói:
– Ở chợ có người ăn mày điên thường nằm trên đống phân. Thử van nài xem, nhưng nhớ là họ có làm nhục đến thế nào phu nhân cũng ráng chịu, họ bảo sao cũng im lặng làm theo lời họ.
Người em chồng vẫn biết có người ăn mày như thế, bèn dẫn chị dâu đi ra chợ thì thấy người ăn xin điên đang ngả nghiêng ca hát ngọng nghịu ở bên đường, nước dãi, nước mũi chảy dài lòng thòng và quần áo trông dơ bẩn không thể chịu nổi.
Trần thị bèn quỳ xuống, lết đến trước mặt. Người ăn xin điên cười sằng sặc và nói:
– Người đẹp mê ta chăng? Không mê sao lại quỳ thế?
Trần thị kể rõ nguyên nhân. Người đó lại cười ha hả mà rằng:
– Ai làm chồng chả được, hà tất phải cứu sống hắn làm gì…
Trần thị cố năn nỉ, người ăn mày quát:
– Cút đi! Người chết mà cứ xin ta cứu sống lại là cứu làm sao? Bộ tưởng ta là Diêm vương, có quyền muốn cho ai sống thì sống, muốn cho ai chết thì chết hả?
Đoạn, người ăn mày đó giận dữ cầm gậy đánh xối xả. Trần thị cố nhịn đau, vẫn quỳ lết luôn miệng cầu khẩn. Người ở chợ đến coi đông nghịt, ai cũng bất bình cho nàng.

Bỗng người ăn mày khạc đờm dãi ra đầy một vụm tay, kề vào miệng Trần thị và bảo:
– Ăn đi!
Trần thị ghê tởm, đỏ bừng mặt, hết sức lợm giọng, muốn ọe nhưng nhớ đến lời dặn của đạo sĩ nên cố nhắm mắt mà nuốt, thấy bụm đờm dãi chạy vào trong cổ, trôi xuống tuồn tuột và ngừng lại ở ngực. Người ăn mày cười ngặt nghẹo:
– Ha ha, người đẹp mê ta quá chừng, ăn cả đờm dãi của ta!…

Đoạn, y đứng dậy bỏ đi, không thèm nhìn lại, thấy đi về phía miếu. Trần thị và người em chồng đi theo, khẩn khoản cầu cứu nhưng tự nhiên ông ta biến mất không thấy đâu nữa, tìm kiếm trước sau cũng không thấy dấu vết.
Trần thị vừa thẹn vừa oán hận mà về. Vừa thương chồng chết thảm lại hối phải ăn đờm dãi, vật mình khóc lóc thảm thiết, chỉ muốn tự tử chết ngay lập tức.

Khi Trần thị lau máu, liệm xác cho chồng, các gia nhân đứng xa mà nhìn, không ai dám đến gần. Nàng đau đớn ôm xác chồng, thu vén ruột gan, vừa làm vừa khóc khản cả tiếng. Mùi máu và các ruột gan tanh tưởi khiến nàng giữ lấy cổ họng cho khỏi ọe. Bỗng, từ trong ngực nàng, cục đờm vọt ra, nàng chưa kịp làm gì thì nó rơi tọt vào ngực chồng. Nàng kinh hãi nhìn xem, thấy đó chính là một quả tim người, còn đang phập phồng đập, hơi bốc ra như khói. Nàng vội vàng dùng hai lay khép kín ngực chồng lại, hết sức ôm chặt và đè lên. Hễ hơi nghỉ tay một chút là hơi nóng lập tức lại ùn ùn từ vết thương bốc ra. Nàng kêu người em chồng tìm lụa cho nàng quấn chặt vết thương lại, tay giữ bên ngoài không dám rời ra. Xác chết dần dần thấy nóng, người em bèn lấy chăn đắp lên. Đến đêm mở ra coi, thấy bất đầu có hơi thở. Đến sáng thì sinh sống lại, nói rằng:
– Bàng hoàng như trong một giấc mơ, chỉ thấy ở ngực hơi đau đau thôi.
Nhìn vào vết thương, thấy bắt đầu thành sẹo, dần dần khỏi hẳn.

Đoàn Dự ghi chép

Posted: 01/03/2016 #views: 2617

Webmaster: copywright @ 2015 viettorg.com

22  Online:     Canada: 2  -  Italy: 6  -  United Kingdom: 7  -  United States: 7  -  
 Vài nét vềCộng Đồng & Hộì ĐòanHướng DẫnĐiều Lệ
 Vietorg.comTrương mụcXử dụng trang mạng
 Đăng Nhập
 Đăng Xuất