, ,
Trương Mục mới
Login
Trang nhà
 
Tin tức
 
Bài viết
 
Phim ảnh
 
Thư viện
 
Lich Trình
 
Thương mại/Dịch vụ
 
Đời sống
 
Diễn đàn
 
Kết nối
 
Liên lạc
 
Bài viết - Danh mục:  > Văn học nghệ thuật > Truyện ngắn
Đăng bài mới
English
 Truyện ngắn (81)Phần thân hữu đóng góp bài vở
        Văn chương (5)
        Thi ca (19)
        Truyện hoang đường (1)
        Tùy Bút/Hồi Ký (16)
     Chuyện Lịch Sử (16)
     Chuyện chiến tranh (42)
     Văn học nghệ thuật (124)
     Chuyện tiếu lâm (21)
     Âm Nhạc

Bài mớ nhất:
1 - NGƯỜI BÁN SÁCH TRÊN BÃI BIỂN NHA-TRANG
2 - CHÀNG LÙN NỂ VỢ
3 - CHIẾC VÒNG CẨM THẠCH
4 - CÒN GÌ NỮA ĐÂU
5 - Chuyện Con Xí Muội
6 - TỞN TỚI GIÀ
7 - BỘ TAM SÊN
8 - Con Lu nhà tôi (Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích)
9 - NGƯỜI VIỆT GỐC MỸ
10 - Những vết thương không bao giờ thành sẹo
11 - Di Chúc Tuyệt Mệnh (Advance Directives)
12 - NGƯỜI MẸ KHÔNG QUEN BIẾT.
13 - CHỊ DẬU NĂM 2017
14 - Tình cũ duyên mới
15 - CHUYỆN CỔ TÍCH TRÊN ĐỈNH MỒ CÔI
16 - Con người có số _ Đoàn Dự.
17 - Bông Mồng Gà
18 - Tản mạn về Ghen
19 - Người Đưa Thư
20 - Những người rao bán trinh tiết
21 - Bản Tình Ca Của Một Người Tị Nạn
22 - NẮM TAY
23 - Chủ Nghĩa Xã Hội
24 - CÔ ÚT VÀO ĐẠI HỌC
25 - Trốn trại-Nguyễn Ngọc Thạch

Xếp Theo Loại:
Truyện ngắn(81)


Xếp theo thời gian:
12/2017 (2)
11/2017 (1)
10/2017 (1)
09/2017 (3)
08/2017 (1)
06/2017 (1)
05/2017 (4)
03/2017 (2)
02/2017 (1)
01/2017 (4)
2016 (61)
 
Tìm nhóm chữ:  
  NGƯỜI BÁN SÁCH TRÊN BÃI BIỂN NHA-TRANG - 12/14/2017

Phạm Tín An Ninh - Tôi trở về thăm quê hương sau hơn mười lăm năm, kể từ ngày vượt biển ra đi. Tôi quyết định điều này qua bao nhiêu đêm ưu tư trằn trọc. Tôi chẳng còn ai thân quen bên ấy để về thăm. Mẹ tôi mất hồi tôi mới lên ba. Cha tôi chết cuối năm 1976 trong trại tù cải tạo Đá Bàn,...

  CHÀNG LÙN NỂ VỢ - 12/01/2017

Đặng Xuân Xuyến - Về làm hàng xóm với nhau từ năm 1998, cũng ngót ngét 20 năm. Gặp nhau vẫn tươi cười chào hỏi, đẩy đưa mấy câu thân tình chẳng động chạm tới ai, kiểu con gà nhà em sáng nay bị cúm, con lợn nhà anh tối qua biếng ăn…

  CHIẾC VÒNG CẨM THẠCH - 11/21/2017

Hai Hùng SG - Lời TG: Tôi viết truyện này từ lời kể của một người chị, đây là câu chuyện có thật vào những năm 1940 – 1945, nay tôi phóng tác thành truyện ngắn này gửi đến độc giả xa gần đọc giải trí trong lúc nhàn tản nhé.

  CÒN GÌ NỮA ĐÂU - 10/27/2017

Hai Hùng SG - Tiếng con Cu đất gáy vang rền trên cây Mù U bên kia con rạch khiến cho thằng Đực rất  bực mình, Đực bẻ trái bần chua mọc ven bờ rồi chọi mạnh về hướng có tiếng con Cu đất gáy khiến nó hoảng sợ vỗ cánh bay mất dạng, thấy vậy thằng Đực bèn nói lớn:

  Chuyện Con Xí Muội - 09/18/2017
Tác giả sinh trưởng ở miền Nam sông nước, sang Mỹ trước năm 1975, đã về hưu từ lâu và đang cư trú ở Orange County. Ông bắt đầu tham dự VVNM năm 2015 và nhận giải danh dự năm 2016. Đây là bài viết mới trong các bài mà tác giả dùng thú vật làm đề tài.
****
Ở Mỹ khi muốn đến nhà ai lịch sự tối thiểu là phải gọi thông báo cho người ta biết trước. Nó sồng sộc xông vô nhà tôi, đi thẳng vô phòng khách như nhà của nó, cũng chẳng cần gõ cửa. Thật là bất lịch sự tôi chưa bao giờ thấy
  TỞN TỚI GIÀ - 09/17/2017

Hai Hùng SG - Rót cho tôi một ít nước trà đặc quánh vào cái tách nhỏ, thằng Kết bạn tôi thúc giục : - Hùng, mầy nhấp thử trà này xem sao, có ngon như loại trà số một Quảng ngãi mà hồi trước mình uống hay không.

  BỘ TAM SÊN - 09/15/2017

Hai Hùng SG  –  ...Sở dĩ nhóm ba người của Tư Nên cùng Ba Gà và Sáu Bảnh được mang cái biệt danh là “Bộ tam sên” mà Sáu Càng mới nhắc cho Tư Nên là được xảy  ra rất ngộ nghĩnh.

  Con Lu nhà tôi (Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích) - 08/23/2017

Trong ba chú chó mới sinh, bà dì ở Ðà Lạt cho tôi một con và được chọn ưu tiên. Cả ba đều là chó đực nên chỉ cần lựa con nào có bộ lông đẹp nhất là đủ. Khi tôi ngồi sà vào ổ của ba chú chó chưa mở mắt, chợt con có màu lông xám, hai đốm vàng trên lưng ngúc ngoắc đầu đánh hơi bò về phía tôi. Nó đưa cái mõm mũm mĩm, ươn ướt ủi vào bàn chân của tôi. Cái đuôi cũn cỡn ngoe nguẩy như loài chuột xạ...

  NGƯỜI VIỆT GỐC MỸ - 06/05/2017
Tôi biết Mike khoảng hai năm sau ngày đặt chân lên đất Hoa Kỳ. Dù hành trang sẵn có chút ít tiếng Anh từ trước 1975, tôi vẫn phải vất vả hội nhập vào xã hội mới bằng những bước chân chập chững, e dè trong độ tuổi “bất hoặc”.

Thật may mắn, tôi tình cờ được gặp và quen biết Mike. Anh đã cho tôi một cái nhìn khá bao quát nước Mỹ từ phong tục tập quán đến văn hóa xã hội lẫn chính trị. Mike đã tận tình hướng dẫn, giúp đỡ cả vật chất tinh thần để tôi có được một nghị lực, niềm tự tin, sự phấn khởi tràn trề khi bắt đầu nửa cuộc đời còn lại nơi tha phương, đất khách.
  Những vết thương không bao giờ thành sẹo - 05/21/2017
Tôi quen chị vào một ngày đầu năm Quý Tỵ, dịp Meister Nam mời đến võ đường của anh nhậu nhẹt và thưởng thức các tiết mục văn nghệ ngẫu hứng, do anh chị em khu vực Leipzig thực hiện.
 
Tôi và ca sỹ Việt Hà đến hơi bị muộn. Bước chân vào Halle, không chỉ tôi mà cả Việt Hà cũng phải sững người lại, bởi một người đàn bà hát có giọng khàn lạ đang say sưa thả hồn trên sân khấu. Và nếu không có bàn tay cứng như sắt của Nam Võ từ phía sau bóp mạnh vào bả vai, có lẽ tôi còn đứng lặng, chắn giữa cửa ra vào cho đến khi chị hát xong.
  Di Chúc Tuyệt Mệnh (Advance Directives) - 05/13/2017

Di chúc là để lại gia tài tài sản cho thừa kế, còn Advance directives là cho phép bác sĩ rút ống thở để chết hoặc chích cho chết, nếu anh chẳng may bị stroke, á khẩu, bại liệt, mất trí nhớ, hôn mê, hay bị tai nạn xe nằm mê man ở bệnh viện, phải chuyền ống thức ăn vô bao tử,sống đời thực vật kéo dài vô vị không ích gì mà tốn kém... Bác sĩ sẽ căn cứ vào tờ “Advance directives” này bàn với con anh để hoặc rút ống thở, hay chích cho anh chết, cho khỏe thân anh mà cũng khỏi phiền tới con cái v.v...

  NGƯỜI MẸ KHÔNG QUEN BIẾT. - 05/12/2017
Người đàn bà lớn tuổi nhếch nhác tay cầm chiếc nón lá tay xách cái ba lô bộ đội màu đã cũ. Bà ghé vào một nhà hỏi thăm:
- Cô ơi cho tôi hỏi nhà ông bà Minh Vũ, họ đi đâu cả rồi?
Nhà ông Minh Vũ sát nách nhà cô hàng xóm, sáng nay ông bà đi vắng nên cổng đã khoá.
Cô nhìn qua cách ăn mặc người đàn bà và nghe giọng nói cũng đoán được:
- Bác từ ngoài Bắc vào thăm ông bà Minh Vũ hả, ông bà vừa đi vắng chốc nữa mới về.
- - Ôi, thế thì tôi phải đợi thôi…tôi đáp tàu hỏa từ bắc vào đây cô ạ.
- Vậy thì mời bác vào nhà cháu ngồi chơi đợi ông bà Minh Vũ về.
  CHỊ DẬU NĂM 2017 - 05/12/2017

Nghe tiếng chân bước lẹp xẹp trước cửa, chị Dậu ngoái đầu ra, thấy anh Dậu đang lê từng bước mệt mỏi vào, chị vội vã đứng lên, bước tới đỡ lấy cánh tay anh Dậu, lo lắng hỏi:

-Nhà em làm sao thế? Có chuyện gì vậy?

Anh Dậu vật người ra chiếc chiếu cói, thở dài:

-Thì cũng việc cưỡng chế nhà ta đó!

  Tình cũ duyên mới - 03/30/2017
Tôi gọi là tình cũ bởi vì mối tình mà tôi sắp kể cho các bạn nghe bắt đầu từ gần 50 năm trước, năm 1968 tức năm Mậu Thân, năm tôi mười tám tuổi.
 
Năm 1968, tôi học đệ nhất tại trung học Nguyễn Trãi, trường nằm ở đường Trịnh Minh Thế, quận Tư, bên Khánh Hội, đối diện với kho Năm của bến cảng Sàigòn.
  CHUYỆN CỔ TÍCH TRÊN ĐỈNH MỒ CÔI - 03/18/2017

Võ Đắc Danh - Đó là một gia đình sống trên đỉnh Mồ Côi hoang vắng, thuộc quần thể Núi Cấm, giữa vùng núi Thất Sơn, An Giang. Người ta cho rằng đó là một gia đình lạ, có một không hai trên đất nước nầy, nếu không muốn nói là có một không hai trên thế gian.

  Con người có số _ Đoàn Dự. - 02/18/2017

Tên hắn là Khải. Hắn học với tôi năm lớp 11 tại trường Tân Phương, Gò Vấp. Nhà hắn ở trại định cư Cái Sắn nằm giữa hai tỉnh Long Xuyên và Rạch Giá. Hình như bố mẹ hắn có quen với một ông trùm họ đạo ngày trước cũng ở Cái Sắn, sau lên Sài Gòn, trông coi giúp Cha sở ở nhà thờ Ngã năm Bình Hòa, Gia Định.

  Bông Mồng Gà - 01/18/2017
Chàng trai trả lời tiu nghỉu:
-Hông!
Nàng nghịch ngợm:
-Chu choa! Đi chơi cả tháng trời mà mang về còn có mỗi một cái “hông” cộc lốc vậy sao anh?
Chàng pha trò:
-Mang về đủ cả… hai hông chứ em!
  Tản mạn về Ghen - 01/13/2017
Nhờ câu nói biện hộ khôn khéo trên mà Hoạn Thư đã được Kiều tha bổng trong phiên tòa “Xử báo ân, báo oán” của nàng. Với lối ghen âm thầm kín đáo mà tàn nhẫn, hả hê: “Làm cho nhìn chẳng được nhau. Làm cho đày đọa cất đầu chẳng lên” Hoạn Thư đã từ truyện Kiều của N.Du chính thức bước ra cuộc sống xã hội và trở thành biểu tượng Ghen của phụ nữ. Cứ nói tới “máu Hoạn Thư” là người ta hiểu ngay đó là máu gì? Có người cho rằng cái ghen của Hoạn Thư là thâm độc, tàn nhẫn, nham hiểm, nhưng có người lại cho cái ghen của Hoan Thư là cái ghen nhân đạo, có văn hóa nếu so sánh với nhiều cái ghen thời đại ngày nay: xé quần áo, xởn tóc, tạt axit, lột trần truồng, đánh tình địch bầm dập… rồi chụp hình bỏ lên Facebook.
  Người Đưa Thư - 01/11/2017
Thời gian mới định cư ở Hoa Kỳ, khi đến cư ngụ khu chung cư nhiều người Việt tôi đã thấy ông ta. Đó là người đưa thư, có bộ râu hung hung xồm xoàm viền quanh miệng, khiến thoạt nhìn người ta thấy ông có nét một ông già Santa Claus mỗi mùa Giáng sinh. Nụ cười hiền, đôi mắt xanh mông mênh màu biển, ông là người đều đặn mang niềm vui cho đám cư dân sống ở chung cư, đa số mới từ Việt Nam sang , thường ngóng những cánh thư ở quê nhà.
  Những người rao bán trinh tiết - 01/10/2017
THƯA QUÝ BẠN, chuyện nhiều cô gái hiện nay rao bán trinh tiết của mình trên mạng vì lý do này hay lý do khác, không còn là chuyện lạ. Có người nhà nghèo, bán để lấy tiền giúp đỡ gia đình; có người bán để lấy tiền chữa bệnh ung thư cho mẹ; có người bán để lấy tiền chữa bệnh bạch cầu cho anh; đặc biệt, có cô lại bán để lấy tiền du học nước ngoài… Và giá cả các cô đưa ra cũng rất khác nhau, có cô đưa giá 300 triệu đồng tức khoảng 15 ngàn đô la, có cô đưa giá 500 triệu đồng, còn cô muốn có tiền du học thì đưa giá tới 150 ngàn Euro, tức khoảng 220 ngàn đô la, không biết có ai với tới nổi không.
  Bản Tình Ca Của Một Người Tị Nạn - 11/23/2016
Hai năm sau ngày đất nước chia đôi, từ miền Bắc hoang tàn, tôi lặn lội tới vùng giới tuyến mong vượt thoát vào miền Nam tự do. 
 
Lần tới gần sông Bến Hải, đêm tối âm u bờ Bắc, tôi đã nhìn thấy cầu Hiền Lương vì bờ Nam rực sáng ánh đèn. Trên cột cờ cao vút, bóng cờ vàng sọc đỏ lung linh.  Giọng ca ngọt ngào từ loa treo vọng về miền Bắc:
 
"...sông Bến Hải là nơi chia cắt đôi đường...
hỡi ai...  lạc lối... mau quay... về đây ...!"
  NẮM TAY - 11/03/2016

Là đàn ông nên chuyện bắt tay thường tình đến chẳng ai nhớ là đã từng bắt tay ai. Rồi xã hội văn minh lên, thời đại bình đẳng hơn. Mọi người dần quen mắt với hình ảnh phụ nữ bắt tay nam giới trên truyền hình, nơi công cộng, trong sở làm, đồng nghiệp nam nữ bắt tay nhau trong nhà máy, bạn bè nam nữ bắt tay nhau khi gặp lại… Nhưng tôi lại cảm nhận từ bàn tay nữ giới qua cái bắt tay của họ là họ nắm tay người đối diện một cách rất phụ nữ chứ không hoàn toàn xã giao như cái bắt tay của đàn ông.

  Chủ Nghĩa Xã Hội - 09/30/2016

Một giáo sư kinh tế ở một trường Đại học cho biết ông chưa từng đánh trượt sinh viên nào nhưng đã từng đánh trượt cả một lớp. Lớp đó kiên quyết cho rằng một xã hội có hình thái tổ chức hoàn hảo là một xã hội không ai giàu và cũng không ai nghèo và đó là một cách cân bằng tuyệt vời. 

Thế là vị giáo sư nói: “Được rồi, vậy lớp mình sẽ tiến hành một thí nghiệm về điều đó. Tất cả các điểm sẽ được tổng hợp lại và chia đều ra, mọi người sẽ nhận được điểm như nhau, vì thế không ai bị trượt và cũng không ai được A cả.”

 

  CÔ ÚT VÀO ĐẠI HỌC - 09/14/2016

 Sau khi Thảo và Hiếu ra đời, vợ chồng tôi nghĩ thế đủ rồi, có gái và trai. Chúng tôi chỉ mong dưỡng nuôi hai con nên người. Nhưng rồi mãi 8 năm sau, vào một ngày mùa đông, có cô bé gõ cửa bước vào gia đình. Căn nhà nhỏ ở Dorchester chợt nghe tiếng khóc và tiếng cười trẻ thơ.

Lớn lên cô út thích nghệ thuật, sinh vật biển và quan tâm nhiều đến môi trường sống. Thú vui sau giờ học của cô út là vẽ, điều hành các nhóm về môi trường và làm thiện nguyện ở Boston Aquarium. Cuối tháng Tám vừa qua cô út vào đại học.

Pages:       1    2    3    4    
  

Webmaster: copywright @ 2015 viettorg.com

22  Online:     Canada: 2  -  Italy: 6  -  United Kingdom: 9  -  United States: 5  -  
 Vài nét vềCộng Đồng & Hộì ĐòanHướng DẫnĐiều Lệ
 Vietorg.comTrương mụcXử dụng trang mạng
 Đăng Nhập
 Đăng Xuất